Chương 19
Trước ngày đại hỷ, Thẩm Nhất Ninh đã gửi đi rất nhiều lá thư cho Tạ Diễn. Trong thư, cậu đã thành thật thú nhận về lỗi lầm của mình và hứa sẽ dùng cả đời để bù đắp cho Tạ Huyên. Cậu tha thiết mong hắn có thể kịp trở về, hoặc ít nhất cũng gửi lại một dòng tin chúc phúc.
Thế nhưng, từng phong thư gửi đi đều im lìm như đá chìm đáy bể. Ngày qua ngày, chẳng có một lời hồi âm, cũng chẳng có bóng người nào trở lại.
Dù trong lòng rất buồn phiền, nhưng cậu vẫn cố vựng dậy tinh thần để lo liệu cho hôn lễ.
Thẩm Nhất Ninh lặng lẽ đi tới đi lui trong phòng, cậu tự tay kiểm tra từng món đồ, từ đôi nến hỷ đến sính lễ. Cậu làm việc không ngơi tay, tỉ mẩn sắp xếp mọi thứ thật vẹn toàn. Thẩm Nhất Ninh muốn dành cho Tạ Huyên những gì tốt nhất, để hắn không cảm thấy thiệt thòi khi phải gả cho mình.
Sáng ngày hôn lễ, Thẩm Nhất Ninh khoác lên mình bộ hỷ phục đỏ thắm. Gương mặt cậu tuy có chút hốc hác vì thiếu ngủ, nhưng ánh mắt lại lấp lánh niềm vui khó giấu. Cậu nhìn mình trong gương, khẽ nở một nụ cười, bao nhiêu mệt mỏi và chờ đợi bấy lâu dường như đều tan biến trong khoảnh khắc này.
Khi đoàn rước dừng lại trước cổng cung, Tạ Huyên trong bộ hỷ phục lộng lẫy được người hầu cẩn thận dìu ra. Chiếc khăn voan đỏ phủ xuống che khuất hoàn toàn gương mặt hắn.
Thẩm Nhất Ninh đứng đó, ánh mắt không rời khỏi bóng dáng ấy. Dù không nhìn rõ, cậu vẫn có thể mường tượng ra khuôn mặt xinh đẹp ẩn hiện phía sau lớp vải đỏ đó. Cảm giác xúc động dâng trào khiến mắt cậu cay xè.
Cậu xuống ngựa, bước chân có chút vội vã tiến lại gần. Thấy cậu đến, Tạ Huyên chủ động đưa bàn tay thon dài ra, những ngón tay hắn khẽ nắm lấy bàn tay của Thẩm Nhất Ninh.
“Ninh Ninh, chàng đến đón ta rồi.” Giọng hắn vang lên ngọt ngào như mật.
Thẩm Nhất Ninh nghe vậy thì lòng càng thêm mềm nhũn, cậu siết nhẹ lấy những ngón tay đang nắm lấy tay mình, cảm nhận rõ ràng hơi ấm và sự hiện diện của người trước mắt. Cậu dịu giọng đáp:
“Ta đến đón nàng về đây.”
Lễ bái đường tại Thẩm gia diễn ra trang trọng dưới sự chứng kiến của đông đảo quan khách. Tiếng nhạc hỷ rộn ràng cùng những lời chúc phúc vang lên không ngớt.
Sau khi thực hiện xong các nghi thức, Tạ Huyên được người hầu dìu về phòng tân hôn để chờ đợi. Thẩm Nhất Ninh với tư cách là tân lang vẫn phải ở lại sảnh ngoài để tiếp đón và đáp lễ bạn bè đồng liêu.
Nhớ đến sự cố đáng tiếc lần trước, cậu cố gắng uống ít nhất có thể để giữ sự tỉnh táo. Thế nhưng, trước những chén rượu mừng liên tiếp từ mọi người, dù đã tiết chế, đầu óc cậu vẫn bắt đầu cảm thấy hơi quay cuồng.
Thẩm Nhất Ninh loạng choạng bước đi trên hành lang vắng vẻ, cái lạnh của sương đêm khiến cậu tỉnh táo hơn đôi chút nhưng hơi men vẫn làm bước chân có phần không vững. Cậu dừng lại trước cửa phòng tân hôn, lòng bỗng dâng lên một nỗi hồi hộp khó tả.
Thẩm Nhất Ninh hít một hơi thật sâu để giữ bình tĩnh, rồi nhẹ nhàng đẩy cửa bước vào.
Trong phòng, ánh nến đỏ rực hòa quyện cùng mùi hương trầm ấm áp khiến tim cậu không tự chủ được mà đập bình bịch liên hồi. Tạ Huyên đang ngồi tĩnh lặng trên giường hỷ, tà váy phượng lộng lẫy trải rộng xung quanh như một đóa hoa rực rỡ, chiếc khăn voan đỏ thắm vẫn che kín khuôn mặt hắn.
Nhìn bóng dáng ấy, Thẩm Nhất Ninh bỗng cảm thấy tay chân có chút lúng túng. Cậu chậm rãi tiến lại gần, cầm lấy cây gậy bằng vàng đặt trên bàn, rồi từng bước đi về phía giường. Cậu run rẩy dùng cây gậy vén khăn voan lên từng chút một, để lộ ra chiếc cằm thanh tú, đôi môi đỏ mọng và cuối cùng là đôi mắt phượng hẹp dài đang nhìn mình đầy tình tứ.
Nhìn gương mặt diễm lệ của Tạ Huyên dưới ánh nến lung linh, Thẩm Nhất Ninh nhất thời ngẩn ngơ. Cậu khẽ thốt lên:
"Huyên Nhi... hôm nay em đẹp quá."
Tạ Huyên không đáp ngay, hắn chỉ khẽ chớp mắt, hàng mi dài như cánh bướm rung động. Hắn vươn tay nắm lấy vạt áo hỷ của cậu, kéo nhẹ một cái như đang làm nũng:
"Ninh Ninh, chàng để ta chờ lâu quá."
Thẩm Nhất Ninh nghe vậy thì trong lòng dâng lên một cảm giác ngọt ngào khôn tả. Cậu vội vàng đi đến bàn trà, rót hai chén rượu nhỏ rồi bưng lại giường. Cậu ngồi xuống cạnh hắn, đưa một chén rượu cho Tạ Huyên, giọng nói dịu dàng pha lẫn chút hối lỗi:
"Là lỗi của ta. Nào, chúng ta cùng uống rượu giao bôi."
Tạ Huyên đón lấy chén rượu, hai cánh tay họ đan vào nhau, cùng thực hiện nghi thức uống rượu giao bôi.
Uống xong, Tạ Huyên đặt chén xuống bàn, rồi hắn bất ngờ ngả đầu vào vai Thẩm Nhất Ninh, hơi thở nóng hổi mang theo chút nồng nàn của men rượu phả lên cổ cậu, hắn thầm thì:
"Từ giờ phút này, chàng chính là phu quân của ta rồi."
Thẩm Nhất Ninh vươn tay ôm hắn vào lòng. Cậu khẽ hôn lên đỉnh đầu hắn, thì thầm bằng chất giọng chân thành nhất:
“Ừm, từ giờ hai ta đã trở thành vợ chồng rồi. Ta nhất định sẽ đối xử thật tốt với nàng, bảo vệ nàng cả đời này.”
Nghe lời hứa chân thành của cậu, khóe môi Tạ Huyên khẽ nhếch lên thành một nụ cười đầy ẩn ý. Đối với hắn, hai chữ "vợ chồng" này không phải là sự sẻ chia, mà là một sợi xích vô hình gắn chặt Thẩm Nhất Ninh với hắn, mãi mãi không có đường lui.
[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-18.html]
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-20.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY