Chương 18

[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/5q32RfDhW7]

Tin tức về hôn lễ rất nhanh đã truyền tới tai Hoàng hậu. Lúc bấy giờ bà đang ngồi trước gương trang điểm, nghe xong sắc mặt bà trắng bệch, chiếc trâm trong tay cũng rơi xuống đất, vỡ tan tành thành từng mảnh.

Hoàng hậu lập tức đứng bật dậy, bước chân gấp gáp lao về phía tẩm cung của Tạ Huyên.

"Huyên Nhi!"

Hoàng hậu chạy vội vào, hơi thở bà dồn dập, gương mặt quý phái lộ rõ vẻ hốt hoảng.

"Chuyện này là sao? Tại sao phụ hoàng con lại ban hôn? Rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"

Tạ Huyên không đứng dậy, hắn chỉ khẽ nâng chén trà, nhấp một ngụm nhỏ rồi thản nhiên đáp:

"Con sắp gả chồng thôi mà. Mẫu hậu nên vui cho con chứ?"

"Gả chồng?" Hoàng hậu tiến lại gần, bà hạ thấp giọng, bàn tay nắm chặt lấy vai hắn, run rẩy nói: "Con... con điên rồi sao? Con biết rõ mình không phải con gái mà! Con là nam nhi cơ mà!"

Tạ Huyên ngước mắt nhìn bà, nụ cười trên môi vẫn không đổi:

"Nhưng suốt bao nhiêu năm nay con đã phải sống dưới thân phận con gái còn gì? Chẳng phải ai ai cũng gọi con là Công chúa sao?"

Hoàng hậu đau đớn lắc đầu, đôi mắt bà đỏ hoe:

"Đó là vì mẹ muốn bảo vệ hai đứa! Con biết lời dự đoán năm đó mà... Nếu để Bệ hạ biết là hai hoàng tử sinh đôi, mạng của các con..."

Tạ Huyên không để lời bà nói vào tai, hắn thong thả buông chén trà, những ngón tay thon dài khẽ miết lên viền gốm lạnh lẽo. Ánh mắt hắn bỗng chốc phủ một tầng sương mỏng, đôi hàng mi dài run rẩy rủ xuống, che đi tia lạnh lùng vừa xẹt qua.

Hắn đột ngột quỳ sụp dưới chân Hoàng hậu, hai tay nắm lấy vạt áo của bà, giọng nói nghẹn ngào:

"Mẫu hậu... Người nhìn con đi. Hai mươi năm qua con phải sống dưới thân phận nữ nhi. Con không có quyền tranh ngôi vị, không được đi học, ngay cả việc xuất hiện với tư cách một nam nhi cũng là xa xỉ."

Hắn ngước mặt lên, từng giọt nước mắt lăn dài trên gò má nhợt nhạt, trông yếu ớt đến mức khiến người ta phải đau lòng:

"Chỉ có Ninh Ninh... Chỉ có chàng ấy là người duy nhất khiến con cảm thấy mình thực sự đang sống. Nếu không thể có được chàng ấy, con thà kết thúc kiếp sống giả tạo này còn hơn."

Hoàng hậu cúi đầu nhìn đứa con mình dứt ruột đẻ ra đang run rẩy dưới chân, lồng ngực bà thắt lại, đau đớn như bị dao cắt. Cơn giận dữ ban nãy bỗng chốc tan biến sạch, chỉ còn lại nỗi xót thương vô hạn chiếm trọn tâm trí bà. Bà run rẩy đưa bàn tay gầy guộc ra định xoa đầu hắn, nhưng rồi lại khựng lại giữa không trung.

Tạ Huyên tinh ý nhận ra sự dao động đó, hắn vùi đầu vào lòng bàn tay bà đầy vẻ ỷ lại:

"Con biết mình sai rồi, nhưng con không quay đầu lại được nữa. Mẫu hậu, người thương con, hãy giúp con lần này... Chỉ cần gả đi, con sẽ vĩnh viễn là một công chúa ngoan ngoãn của người. Sự thật này, con sẽ mang nó xuống mồ, tuyệt đối không để ảnh hưởng đến hoàng huynh."

Lúc này trong không gian vắng lặng chỉ còn lại tiếng nức nở giả tạo của Tạ Huyên. Hoàng hậu mệt mỏi nhắm nghiền mắt lại. Bà biết mình đang lún sâu vào sai lầm, nhưng tình mẫu tử mù quáng đã khiến bà không thể thốt ra lời từ chối.

"Ai... Huyên Nhi, con thật sự muốn bức chết ta mới cam lòng sao?"

Tạ Huyên vẫn duy trì tư thế quỳ sụp dưới chân bà, hắn vươn tay, nắm lấy một góc phượng bào của bà, giọng nói khàn đặc nghẹn ngào:

"Mẫu hậu, con biết người thương con nhất. Xin người hãy thành toàn cho con lần này."

Hoàng hậu run rẩy, bà muốn mắng hắn hồ đồ, nhưng khi nghĩ đến Tạ Diễn, bà lại nghẹn ngào không thốt nên lời.

"Con... con thực sự sẽ giữ kín chuyện này, không làm ảnh hưởng đến Diễn Nhi chứ?”

Tạ Huyên từ từ ngước mắt lên nhìn bà, hàng mi dài vẫn còn vương chút nước, trông vừa mong manh lại vừa đáng thương.

"Con thề. Chỉ cần có được Ninh Ninh, con sẽ không nói bí mật này ra. Con không cầu gì hơn, con chỉ cần chàng ấy thôi."

Đối mặt với sự thiên vị lộ liễu của bà dành cho Tạ Diễn, trong lòng Tạ Huyên chẳng có lấy một tia dao động. Hắn từ lâu đã không còn mong cầu chút tình thương bạc bẽo ấy nữa, giờ đây hắn chỉ muốn có được Ninh Ninh.

Hoàng hậu bất lực thở dài. Đôi vai vốn dĩ luôn thẳng tắp nay lại buông thõng xuống một cách rệu rã, bà mệt mỏi đưa tay đẩy nhẹ vai hắn ra, rồi lảo đảo lùi lại phía sau.

"Được rồi... Ta sẽ không can thiệp nữa. Chuyện còn lại, con tự mình lo liệu đi. Đừng để sau này muốn hối cũng không kịp."

Nói xong, bà dứt khoát xoay người bước đi.

Tạ Huyên quỳ yên tại chỗ, nhìn bóng lưng mẫu hậu khuất hẳn sau rèm che. Tiếng khóc nghẹn ngào lúc nãy biến mất không dấu vết, thay vào đó là một sự im lặng đến rợn người. Hắn thong thả đứng dậy, phủi nhẹ lớp bụi không tồn tại trên y phục hồng đào, đôi mắt lấp lánh sự hưng phấn đến điên dại.

"Hối hận sao?" Hắn lẩm bẩm, khóe môi chậm rãi kéo lên thành một nụ cười quỷ dị, méo mó. "Vì Ninh Ninh, dù có chết cũng không sao cả."

[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-17.html]

[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-19.html]

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!