Chương 17

[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/5q32RfDhW7]

Tạ Huyên vội dập đầu tạ ơn Hoàng thượng:

"Nhi thần tạ ơn Phụ hoàng đã thành toàn! Ân đức này nhi thần nguyện khắc cốt ghi tâm."

Dưới ánh nhìn lo lắng của Hoàng đế, Tạ Huyên run rẩy chống tay xuống sàn, cố sức lảo đảo đứng dậy. Đôi chân hắn run rẩy không vững, tựa như một nhành cây khô trước gió, khiến vị quân vương vốn nghiêm nghị cũng phải động lòng trắc ẩn. Hoàng đế vội vã phất tay, sai vị thái giám thân cận tiến tới dìu hắn rời khỏi đại điện.

Cho đến tận lúc khuất sau những bức tường cao vút, Tạ Huyên mới gỡ bỏ lớp mặt nạ tội nghiệp đó. Hắn chậm rãi đưa tay lên, thản nhiên lau đi vệt nước mắt còn sót lại trên gò má, một nụ cười đắc thắng dần hiện lên trên môi.

"Hoàng huynh à hoàng huynh..."

Hắn khẽ lẩm bẩm trong miệng, bàn tay chậm rãi đưa lên vuốt lại những lọn tóc rối bời, sau đó cài lại chiếc trâm phượng cho ngay ngắn.

Lúc này, từng tế bào trong cơ thể Tạ Huyên như đang gào thét. Một thứ khoái cảm mãnh liệt gần như bệnh hoạn lan tỏa khắp lồng ngực hắn.

Tạ Huyên khẽ cười nhạt, một nụ cười đầy vẻ trâm chọc. Chỉ bằng vài giọt nước mắt rẻ tiền và một màn kịch nhỏ, hắn đã nắm chắc trong tay thứ mà Tạ Diễn hằng mong ước bấy lâu nay nhưng chưa thể có được.

Chiếu chỉ ban hôn đã ban xuống, ván bài đã định. Tạ Diễn ở phương Nam xa xôi dù có mọc thêm cánh cũng không thể ngăn cản lễ cưới này diễn ra.

Tạ Huyên ngước nhìn bầu trời cao vời vợi, trong đầu hắn bắt đầu vẽ ra cảnh tượng Thẩm Nhất Ninh mặc bộ hỉ phục màu đỏ rực, ngồi ngay ngắn trên giường chờ đợi mình. Nghĩ đến đây, một luồng khoái cảm bệnh hoạn trào dâng, hắn không kìm được mà che mặt lại rồi bật ra một tràng cười quỷ dị.

Trong lúc đó, tại Thẩm phủ, Thẩm Nhất Ninh vẫn đang ngồi thẫn thờ bên cửa sổ. Cậu mặc một chiếc áo lụa mỏng màu xanh nhạt, mái tóc chỉ cài một chiếc trâm gỗ. Đôi mắt cậu sưng đỏ, tay thỉnh thoảng lại đưa lên xoa nhẹ vào thắt lưng vẫn còn đau nhức.

Cơn gió chiều thổi qua, mang theo hương hoa ngọc lan thoang thoảng nhưng không thể làm dịu đi sự bồn chồn trong lòng cậu lúc này. Nhớ lại những giọt nước mắt của công chúa lúc sáng, lòng cậu lại bắt đầu tự trách.

"Mình đã làm chuyện đồi bại gì thế này..." Thẩm Nhất Ninh lẩm bẩm, bàn tay cậu siết chặt lấy gấu áo đến mức nhăn nhúm.

Rầm!

Tiếng cửa gỗ va đập mạnh vào tường cắt ngang dòng suy nghĩ hỗn độn của cậu. Cậu giật mình xoay người lại, ngạc nhiên thấy phụ thân đang đứng đó, gương mặt ông đỏ bừng vì giận dữ.

"Chuyện này là sao? Nhất Ninh, con nói cho ta biết, rốt cuộc giữa con và Công chúa đã xảy ra chuyện gì?"

Thẩm Nhất Ninh run rẩy đứng dậy, chiếc áo lụa mỏng trên vai khẽ trượt xuống, để lộ vùng cổ trắng ngần vẫn còn vương lại những vệt đỏ mờ ám. Cậu vội vàng kéo áo lại, đầu cúi gằm, không dám đối diện với ánh mắt hừng hực lửa giận của phụ thân.

"Phụ thân... con..."

"Quỳ xuống!"

Thẩm lão gia gầm lên, cánh tay ông run bần bật, chỉ thẳng vào mặt đứa con trai mà bấy lâu nay ông vẫn tưởng là ngoan ngoãn.

Thẩm Nhất Ninh không dám phản kháng, cậu quỳ sụp xuống sàn gỗ lạnh lẽo. Đầu gối va chạm với mặt sàn phát ra một tiếng "cộp" khô khốc, nhưng nỗi đau thể xác đó chẳng thấm tháp gì so với sự hổ thẹn đang cào xé tâm can cậu. Cậu cắn chặt môi, đôi mắt sưng húp lại bắt đầu ầng ậc nước.

Thẩm lão gia bước tới, đôi giày vải nặng nề dừng lại ngay trước mặt cậu. Ông lớn tiếng trách mắng:

"Công chúa đã lên điện Thái Hòa, vừa khóc vừa cầu xin Hoàng thượng ban hôn. Con nói xem, một công tử thế gia như con sao có thể làm ra chuyện nhục nhã, bôi tro trát trấu vào mặt mũi tổ tiên như thế? Hả?"

Thẩm Nhất Ninh hai mắt nhắm nghiền. Cậu thấy cổ họng mình đắng ngắt, từng chữ thốt ra đều nặng nề vô cùng:

"Con... con say rượu. Con không biết tại sao lại như thế. Là lỗi của con, tất cả là lỗi của con."

Thẩm lão gia hừ lạnh một tiếng, đôi mắt già nua liếc nhìn dáng vẻ suy sụp của con trai. Ông không bước tới đỡ cậu dậy, cũng chẳng có lấy một lời an ủi. Với ông, Thẩm Nhất Ninh lúc này không còn là đứa con trai đáng tự hào, mà là một mớ rắc rối có thể khiến cả Thẩm gia lụi bại.

“Chuẩn bị cho tốt đi. Đừng để đến ngày đại hỷ lại trưng ra cái bộ mặt đưa đám đó làm nhục gia môn.”

Nói đoạn, ông xoay người bước đi. Cánh cửa gỗ một lần nữa được đóng sầm lại, để lại một khoảng không gian ngột ngạt đến lặng người.

Thẩm Nhất Ninh vẫn quỳ đó, đầu gối cậu đã bắt đầu tê dại vì cái lạnh của sàn gỗ. Cậu không nhúc nhích, chỉ có đôi vai gầy thỉnh thoảng vẫn khẽ run lên, hai tay vô thức siết chặt lấy gấu áo lụa xanh.

[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-16_24.html]

[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-18.html]

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!