Chương 16
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/AUq8dldFSb]
Bữa tiệc tối trôi qua trong bầu không khí gượng gạo.
Tô Nhi sau vố bẽ mặt lúc nãy liền thu mình lại, nhưng đôi mắt
vẫn không ngừng liếc xéo về phía Sở Sát với vẻ hậm hực không cam lòng. Tô lão
gia và Tô mẫu cũng nhận ra sự bất thường, vội vàng tìm vài câu
chuyện phiếm để xoa dịu đi sự ngượng ngùng này.
Khi Tô mẫu dẫn hai người về hậu viện, bước chân Sở Sát đã bắt đầu
có phần phù phiếm, mỗi bước đạp trên nền đá hoa cương đều như đang lướt đi trên
mây.
Gian phòng cũ của Tô Vũ Tịch
không quá rộng lớn, thoang thoảng mùi gỗ đàn hương cũ kỹ và hương hoa trà nhàn
nhạt. Tô mẫu khép cửa lui ra, trả lại sự yên tĩnh cho đôi phu thê trẻ.
Ngay khoảnh khắc tiếng then cửa
sập lại, sự kiềm chế cuối cùng của Sở Sát cũng hoàn toàn sụp đổ.
Hắn loạng choạng tiến về phía bàn
trà, một tay chống lên mặt gỗ để giữ cho thân mình không ngã xuống. Đầu óc hắn
quay cuồng, cảnh vật trong phòng như đảo lộn, những bức bình phong chạm trổ
dường như đang xoay chuyển điên cuồng trước mắt.
"Điện hạ, ngài sao
vậy?"
Tô Vũ Tịch đứng bên cạnh, thấy
sắc mặt hắn đỏ gay một cách bất thường, vội vàng tiến lại gần định đỡ lấy hắn. Nhưng vừa
chạm vào cánh tay Sở Sát, nàng đã giật mình rút tay lại. Dưới lớp áo dày, cơ
thể Sở Sát nóng như lửa đốt.
Lúc này, hơi thở của Sở Sát trở
nên dồn dập và nặng nề, tiếng thở khàn đục vang vọng khắp không gian chật hẹp.
Hắn cảm thấy trong huyết quản
mình như có hàng ngàn ngọn lửa đang thiêu đốt, luồng nhiệt lượng nóng rực bốc
lên, lan tỏa khắp tứ chi khiến cổ họng hắn khô khốc.
Sở Sát đưa tay giật phăng cổ áo ra, mồ hôi rịn ra đầy trán, chảy dọc theo xương quai xanh rắn chắc
rồi thấm đẫm vạt áo trong. Đôi mắt thường ngày vốn thâm trầm, lạnh lẽo giờ đây
phủ một tầng sương mù đỏ vẩn đục.
Trong cơn
say chếnh choáng, mùi hương thanh khiết từ người nàng tỏa ra tựa như một liều
thuốc độc ngọt ngào càng khiến ngọn lửa trong lòng hắn cháy dữ dội hơn
bao giờ hết. Hắn nghiến răng, gân xanh nơi cổ nổi lên cuồn cuộn, cố cưỡng lại
bản năng đang không ngừng thôi thúc vồ lấy người thiếu nữ trước mặt.
Tô Vũ Tịch cũng cảm nhận được sự bất thường của hắn, một nỗi bất an trào dâng trong lòng khiến nàng vô thức lùi
lại.
"Điện hạ... để thiếp đi tìm
người..."
Nàng vội vàng xoay
người, hấp tấp hướng về phía cánh cửa gỗ.
Rầm!
Chưa kịp định thần, cả người nhỏ bé của Tô Vũ Tịch
đã bị ép chặt giữa tấm cửa gỗ cứng nhắc và lồng ngực nóng rực của Sở Sát.
Hơi nóng từ cơ thể hắn phả qua
lớp trung y mỏng manh như muốn
thiêu cháy làn da nàng.
Sở Sát đứng sát phía sau, cánh
tay hắn chống lên cửa, khóa chặt mọi lối thoát của nàng. Tiếng
thở dốc của hắn vang bên tai, nặng nề, dồn dập như tiếng của một con thú.
Tô Vũ Tịch run rẩy xoay người
lại, đôi mắt mở to đầy vẻ kinh hoàng nhìn người nam nhân trước mặt.
Dưới ánh nến chập chờn, gương mặt
Sở Sát đỏ bừng, từng
mạch máu nơi cổ và thái dương nổi lên cuồn cuộn. Đôi mắt hắn đỏ ngầu, không còn
vẻ thâm trầm thường ngày mà thay vào đó là một sự cuồng loạn và dục vọng nguyên thủy đang bùng cháy dữ dội.
Hắn cúi thấp đầu, mái tóc đen
nhánh rối bời rủ xuống. Hơi thở nóng rực, nồng nặc mùi rượu của hắn xộc thẳng
vào mũi khiến Tô Vũ Tịch ngạt thở.
Hắn không
nói lời nào, chỉ nhìn chằm chằm vào đôi môi đang run rẩy của nàng, ánh mắt đỏ
quạch ấy khiến toàn thân Tô Vũ Tịch lạnh toát.
Không để Tô Vũ Tịch kịp thốt thêm lời van xin nào, hắn đã thô
bạo ngậm lấy đôi môi đang run rẩy của nàng. Nụ hôn của hắn không có
lấy nửa phần dịu dàng, chỉ có sự cưỡng đoạt và chiếm hữu điên cuồng của kẻ đang
bị dục vọng thiêu đốt đến mất đi lý trí.
Tô Vũ Tịch bàng hoàng, bàn tay
nhỏ bé cố sức đẩy ra. Nàng vùng vẫy, đầu nghiêng sang một bên để né tránh sự
xâm nhập này, nhưng
bàn tay của Sở Sát đã khóa chặt lấy gáy nàng, ép nàng phải đón nhận nụ hôn của mình.
Trong gian phòng tối lờ mờ, chỉ
còn nghe thấy tiếng vải lụa ma
sát và tiếng thở dốc đầy dã tính của người nam nhân.
Thấy nàng vẫn chống
cự, Sở Sát hừ lạnh. Hắn tiến thêm một bước, ép sát lồng ngực nóng
như lò than vào cơ thể nàng, rồi bất thần chen một bên đùi cứng cáp vào giữa
hai chân nàng.
Sở Sát cố ý nâng đùi lên, dùng đùi cọ xát trực tiếp vào lồn nhỏ phấn hồng mềm yếu của nàng.
Kích thích đột ngột này khiến Tô Vũ Tịch rùng mình, toàn thân nàng nhũn ra như nước, đôi chân vốn dĩ đang đứng vững
bỗng chốc trở nên mềm yếu vô lực, chỉ còn biết tựa vào cơ thể hắn.
Sở Sát cảm nhận được sự run rẩy của nàng, hắn càng thêm điên cuồng. Đùi hắn
không ngừng di chuyển, nhấn nhá vào điểm mẫn cảm nhất, mỗi lần cọ qua đều khiến
Tô Vũ Tịch bật ra những tiếng rên rỉ đứt quãng.
Nàng thấy
mình như một nhành hoa lạc giữa dòng nước lũ, không cách nào tự chủ, chỉ có thể
phó mặc số phận cho người nam nhân trước mặt.
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-18_31.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY