Chương 16
Nghe Thẩm Nhất Ninh hứa sẽ chịu trách nhiệm, Tạ Huyên mới vờ như nguôi ngoai đôi chút. Hắn khẽ đẩy cậu ra, run rẩy đứng dậy với dáng vẻ yếu ớt. Tạ Huyên cúi đầu, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu:
"Ta... ta phải về cung thôi. Nếu ở lại lâu hơn, người ngoài sẽ dị nghị, danh dự của ta và chàng đều sẽ mất sạch."
Nhìn dáng vẻ liêu xiêu như sắp ngã của hắn, lòng Thẩm Nhất Ninh thắt lại vì xót xa xen lẫn tội lỗi. Cậu vội vã vươn tay định đỡ lấy hắn, giọng nói không giấu nổi sự lo lắng:"
"Huyên Nhi, hay là em ở lại đây nghỉ ngơi thêm một chút đi? Nhìn em yếu thế này, ta thật sự không yên tâm để em về."
Tạ Huyên thoáng khựng lại. Dù trong lòng cực kỳ tham luyến cảm giác được cậu ôm ấp vỗ về, nhưng hắn hiểu mình không thể chần chừ thêm. Hắn cần phải về cung để xin phụ hoàng ban hôn ngay lập tức, khiến cậu hoàn toàn thuộc về mình trước khi Tạ Diễn kịp trở về và phá hỏng mọi thứ.
Tạ Huyên lắc đầu nói:
"Không được, ta phải về. Chàng hãy nghỉ ngơi đi."
Tạ Huyên khoác tạm bộ y phục xộc xệch lên người rồi nhanh chóng rời khỏi phòng, để lại Thẩm Nhất Ninh trong tâm trạng rối bời.
...
Tạ Huyên rời đi, nhưng thay vì trở về tẩm cung để nghỉ ngơi như lời đã nói thì hắn lại đi thẳng tới Ngự thư phòng.
Khi đi ngang qua mặt hồ, Tạ Huyên chợt dừng bước. Hắn đứng đó, lặng lẽ ngắm nghía bóng hình mình phản chiếu dưới làn nước một lúc lâu, rồi đột ngột đưa tay lên vò rối mái tóc vốn đã lòa xòa của mình. Không dừng lại ở đó, hắn còn đưa tay nới lỏng vạt áo, cố ý làm nó thêm phần xộc xệch.
Tạ Huyên hài lòng nhìn bóng hình mình dưới làn nước. Tạ Diễn chỉ rời kinh vài ngày ngắn ngủi, đây chính là cơ hội hoàn hảo để hắn hành động. Hắn khẽ vuốt vạt áo đã được nới lỏng, đôi môi nở một nụ cười lạnh lẽo. Hắn phải tận dụng triệt để khoảng thời gian này để biến cậu thành người của hắn.
Bên trong Ngự thư phòng, không khí tĩnh mịch đến mức có thể nghe rõ tiếng bấc nến cháy lách tách trên giá đồng. Giữa không gian rộng lớn ấy, Hoàng đế đang mải mê với những chồng tấu chương cao ngất chất đống trước mặt.
Tạ Huyên khẽ hít một hơi thật sâu, đôi mắt trong phút chốc đã lấp lánh ánh nước. Hắn bất chấp quy tắc mà xông thẳng vào bên trong.
Từng bước chân của hắn lảo đảo, loạng choạng như người mất hồn. Khi chỉ còn cách bàn rồng vài bước chân, hắn bỗng dưng quỳ mạnh xuống đất, tiếng đầu gối va chạm với sàn gạch lạnh lẽo vang lên khô khốc.
Tạ Huyên gục đầu xuống thật thấp, vạt áo xộc xệch và mái tóc rối bời rũ xuống che khuất nửa khuôn mặt hắn, đôi vai hắn không ngừng run lên bần bật. Phải mất một lúc lâu, hắn mới mấp máy môi, từ trong cổ họng phát ra những tiếng run rẩy đứt quãng:
"Phụ hoàng... xin Phụ hoàng làm chủ cho nhi thần!"
Hoàng đế kinh ngạc ngẩng đầu lên. Khi nhìn thấy bộ dạng tàn tạ của đứa con gái mà mình hết mực yêu chiều thì ông không khỏi chấn động. Mái tóc Tạ Huyên rối bời lòa xòa trước trán, chiếc trâm phượng lệch lạc, lỏng lẻo như sắp rơi xuống, đặc biệt là những dấu vết mờ ám trên cổ khiến ngài lập tức đoán được chuyện gì đã xảy ra.
"Huyên Nhi! Chuyện này là sao? Kẻ nào gan lớn bằng trời dám làm nhục con?"
Tạ Huyên nức nở, tiếng khóc nghẹn ngào chứa đầy sự nhục nhã giả tạo:
"Đêm qua... đêm qua tại lễ trưởng thành, Thẩm công tử... Thẩm Nhất Ninh và nhi thần đã... chúng con đã ngủ với nhau rồi. Nhi thần vốn định đưa huynh ấy về nghỉ ngơi, nhưng không ngờ..."
Hắn cúi gập người sát đất, bờ vai gầy run rẩy kịch liệt theo từng tiếng nấc:
"Cúi xin Phụ hoàng ban hôn để nhi thần được danh chính ngôn thuận gả cho chàng ấy. Nếu không... nhi thần chỉ còn cách lấy cái chết để bảo toàn danh dự mà thôi!"
Hoàng đế nghe xong thì giận đến mức tím mặt, đập mạnh tay xuống bàn rồng. Tuy nhiên, nhìn đứa con gái đang khóc lóc thảm thiết, ông lại không thể nỡ trách mắng.
“Con biết mình đã làm gì không hả?”
Tạ Huyên không ngước lên, nhưng bả vai hắn vẫn run rẩy dữ dội. Hắn cắn chặt môi đến bật máu, giọng nói nghẹn ngào:
"Nhi thần biết... nhi thần tội đáng muôn chết! Nhưng Phụ hoàng ơi, nhi thần vốn dĩ chỉ muốn mang canh giải rượu cho Thẩm công tử, nào ngờ..."
Hắn dập đầu thật mạnh xuống sàn gạch:
“Xin phụ hoàng hãy thành toàn cho nhi thần.”
Hoàng đế thấy vậy thì chỉ biết thở dài bất lực, ông đứng dậy đi đến bên cạnh Tạ Huyên, bàn tay già cỗi đặt lên vai hắn.
"Ai... đứa con khờ này. Thẩm Nhất Ninh đã cướp đi sự trong sạch của con thì hắn phải có trách nhiệm."
Hoàng đế thu tay lại rồi chậm rãi xoay người về phía vị thái giám thân cận đang đứng khom lưng chờ lệnh. Ông hắng giọng:
"Truyền chỉ! Trưởng công chúa Tạ Huyên cùng Thẩm công tử tình thâm ý trọng. Nay trẫm không nỡ nhìn chúng chia lìa, đặc cách ban hôn, định sẵn ngày lành để sớm nên duyên."
[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-15.html]
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-17.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY