Chương 16
Trong không gian tĩnh mịch chỉ còn tiếng thở dốc đầy dục vọng, Trường An
không dám làm trái lời hắn. Y
run rẩy chống thân mình rã rời lên, đôi chân bủn rủn dang rộng, rồi chậm rãi hạ
hông xuống, để mặc dương vật thô to, nóng bỏng của Hoàng Tuyên đâm xuyên qua
lớp dịch nhầy hỗn độn mà lấp đầy chính mình.
Phập!
Cảm giác bị thứ to lớn gân guốc ấy lấp đầy đến tận cùng khiến sự ngứa ngáy
trong lỗ nhỏ ngay lập tức được thỏa mãn. Trường An không kìm được mà ngửa cổ
rên lên một tiếng đầy sung sướng.
Hoàng Tuyên gầm nhẹ một tiếng, hai bàn tay to lớn siết chặt lấy eo y, thỏa mãn cảm nhận sự bao bọc ấm
áp, chặt chẽ từ những thớ thịt đang co thắt liên hồi bên trong.
Trường An cắn chặt môi, hai tay chống lên lồng ngực vững chãi của hắn, bắt
đầu nhấp hông lên xuống một cách chậm rãi. Mỗi nhịp thúc đều chạm đến điểm nhạy
cảm của y, khiến dịch dâm
tuôn ra xối xả, tiếng nước nhớp nháp
vang lên át cả tiếng thở dốc của hai
người.
Thế nhưng sau khi gắng gượng nhấp khoảng chục cái, đôi chân y hoàn toàn mất
lực, cả cơ thể không còn sức chống đỡ mà ngã ngồi thụp xuống, dương vật to lớn
ấy ngay lập tức đâm lút cán
vào tận tử cung.
"A... hức... sâu quá...!"
Trường An thét lên một tiếng nức nở, cả người như mất hết sức lực, mềm nhũn
dựa vào lồng ngực Hoàng Tuyên, đôi mắt y lờ đờ vì khoái cảm quá độ.
Hoàng Tuyên thấy vậy thì đưa tay
vén những sợi tóc ướt đẫm mồ
hôi của y sang một bên. Hắn kề sát môi vào vành tai đỏ rực của y, cười khẩy
trêu chọc:
"Sao thế? Vừa mới được có vài cái mà đã không chịu được rồi sao? Cái
miệng nhỏ phía dưới của em rõ ràng vẫn còn đang mút lấy ta chặt thế này cơ
mà."
Trường An vùi mặt vào hõm cổ hắn, nước mắt nóng hổi thấm đẫm làn da đối
phương, y nức nở cầu xin trong tuyệt vọng:
"Xin ngài... tha cho em... em thực sự không làm nổi nữa rồi..."
Hoàng Tuyên nhếch môi, bàn tay hắn rời khỏi eo y rồi vỗ mạnh một cái "chát" vào
bờ mông sưng đỏ của y, giọng điệu đầy biến thái:
"Em không làm nổi, vậy thì để ta làm. Đêm nay ta sẽ đụ cho em đến khi
cái lỗ này không còn khép lại được nữa mới thôi."
Hoàng Tuyên cười gằn, ánh mắt tối sầm lại đầy thú tính. Đôi bàn tay to lớn như gọng kìm bóp chặt
lấy eo y, nhấc bổng thân thể mảnh khảnh lên cao rồi tàn nhẫn đâm xuống.
Phập! Phập!
Tiếng thịt va chạm vào nhau “bạch
bạch” vang lên đầy nhục nhã. Từng nhịp thúc dồn dập, mạnh bạo như muốn
đâm chết Trường An ngay tại chỗ. Dương vật thô to gân guốc không ngừng cày xới,
va chạm kịch liệt vào điểm nhạy cảm sâu nhất bên trong lỗ nhỏ đang sưng tấy,
khiến dịch dâm văng tung tóe trên ga giường.
Trường An đau đớn đến mức hai mắt trắng dã, y chỉ có thể vươn đôi tay run
rẩy ôm chặt lấy cổ Hoàng Tuyên như bám vào phao cứu sinh cuối cùng. Tiếng rên
rỉ của y vỡ vụn, xen lẫn tiếng nức nở cầu xin nghẹn ngào:
"Hức... Thái tử... dừng lại... chết mất... em sẽ chết mất..."
Thế nhưng, lời van xin của y chỉ càng làm tăng thêm sự hưng phấn điên cuồng
của kẻ biến thái. Người Trường An xóc nảy dữ dội theo từng cú thúc mạnh bạo của
hắn. Đầu óc y trống rỗng, tầm nhìn nhòe đi vì nước mắt, cả cơ thể như bị xé
toạc ra làm đôi dưới sự sự đâm rút
mạnh bạo của đàn ông phía dưới.
Hoàng Tuyên vừa đâm rút điên cuồng, vừa vùi đầu cắn mút hõm cổ y. Hắn khàn giọng gầm khẽ:
"Chết sao được? Cái lỗ dâm này của em đang mút chặt ta thế này cơ mà! Ngoan, banh rộng chân ra."
[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chap-15.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY