Chương 15
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/AUq8dldFSb]
Lúc
này Sở Sát cũng thong thả tiến lại gần, hắn chắp tay, cúi người hành lễ theo đúng lễ nghi:
"Nhạc phụ, nhạc mẫu, hôm nay
tiểu nhi đưa Tịch nhi về thăm
nhà, mong hai vị thứ lỗi cho sự đường đột này."
Tô lão gia chưa kịp mở miệng, một
giọng nói ngọt xớt pha chút nũng nịu lả lướt bất ngờ vang lên.
"Tô Nhi bái kiến Thái tử
điện hạ. Điện hạ vạn an."
Từ sau lưng Tô lão gia, một thiếu
nữ trong tà áo lụa màu hồng cánh sen thướt tha bước ra, khẽ nhún mình hành lễ với hắn. Nàng ta là Tô Nhi, đứa em gái cùng cha khác mẹ của Tô Vũ Tịch.
Tô Nhi khẽ ngẩng đầu, bàn tay
thon dài với những móng tay sơn đỏ tỉ mỉ cố ý vén lọn tóc mai ra sau vành tai,
để lộ gương mặt trái xoan thanh tú cùng đôi khuyên tai bằng ngọc phỉ thúy đung
đưa dưới ánh nắng.
Nàng ta nheo đôi mắt phượng, lén
lút quan sát nam nhân đang đứng trước mặt.
Trước đây, khi nghe tin Tô Vũ
Tịch phải gả vào phủ Thái tử, Tô Nhi hả hê lắm. Nàng vốn nghe đồn vị Thái tử này tính tình tàn bạo,
lãnh khốc, lại không màng nữ sắc, chắc chắn tỷ tỷ nàng gả đi sẽ phải chịu cảnh
ghẻ lạnh, sống không bằng chết. Thế nhưng, khi tận mắt chứng kiến Sở Sát không những diện mạo khôi ngô như tạc
tượng, mà còn đích thân hộ tống Tô Vũ Tịch
về nhà
mẹ đẻ, ngọn lửa ghen ghét trong lòng
Tô Nhi bùng lên dữ dội.
Nàng siết chặt chiếc khăn lụa trong
tay, ánh mắt sắc lẹm lướt qua dáng vẻ có phần tiều tụy của Tô Vũ
Tịch, rồi lại dán chặt lên gương mặt lạnh lùng đầy mị lực của Sở Sát. Oán hận
trào dâng trong lồng ngực. Tại sao? Tại sao Thái tử lại để ý đến kẻ vô dụng như Tô Vũ Tịch mà không phải là
nàng ta?
Sở Sát dường như không mấy bận
tâm đến sự xuất hiện của Tô Nhi. Hắn chỉ hờ hững liếc mắt nhìn qua một cái, ánh
mắt lạnh nhạt như nhìn một vật vô tri vô giác, rồi lại quay sang nói chuyện với Tô lão gia, để mặc cho Tô Nhi vẫn đang duy trì tư thế hành lễ,
nụ cười trên môi nàng ta dần trở nên cứng đờ.
Nhận thấy bầu không khí có phần gượng gạo, Tô lão gia khẽ ho nhẹ
một tiếng, bước lên phía trước che chắn bớt tầm nhìn của Tô Nhi, gương mặt già
nua hiện lên nét cung kính:
"Thái tử điện hạ và Tịch nhi
đi đường xa chắc hẳn đã mỏi mệt. Lão phu đã sai người chuẩn bị trà nước và gian
phòng phía đông, mời điện hạ vào trong nghỉ ngơi."
Sở Sát khẽ gật đầu, sải bước đi
theo sự dẫn dắt của nhạc phụ.
Nắng chiều nhạt dần, hắt lên mái ngói rêu phong một màu ảm đạm.
Sau tuần trà, Tô phu nhân nghẹn ngào nắm lấy tay
con gái, rồi nhìn về phía Sở Sát với ánh mắt khẩn cầu:
"Điện hạ, Tịch nhi gả đi đã lâu, lão thần vô cùng
thương nhớ. Chẳng hay tối nay điện hạ có thể nán lại một đêm, để mẫu tử
chúng ta có cơ hội hàn huyên?"
Sở Sát nhíu mày, bàn tay đang cầm
chén trà khựng lại giữa không trung. Hắn vốn luôn kỷ luật, việc ở
lại qua đêm tại ngoại gia vốn không nằm trong dự tính, môi mỏng mím chặt, định buông lời từ chối.
Thế nhưng, ngay khoảnh khắc ấy,
hắn vô tình bắt gặp ánh mắt của Tô Vũ Tịch.
Nàng ngồi đó, đôi bàn tay nhỏ bé
đan chặt vào nhau, đôi mắt ầng ậng nước như làn sương mờ trên mặt hồ buổi sớm
nhìn hắn với vẻ van nài khẩn thiết.
Tim Sở Sát bỗng hẫng một nhịp, cảm giác lạ lẫm len lỏi trong
ngực. Hắn im lặng hồi lâu, rồi chậm rãi đặt chén
trà xuống bàn, giọng nói vẫn trầm lạnh nhưng đã mềm mỏng hơn:
"Nếu nhạc mẫu đã có lời, vậy
làm phiền hai vị rồi."
Tô Vũ Tịch thở phào nhẹ nhõm, đôi vai gầy đang căng cứng
cũng buông lỏng.
...
Buổi tối, gian phòng chính điện
của Tô gia đèn đuốc sáng
trưng, mùi thức ăn thơm nồng lan tỏa khắp không gian ấm cúng.
Vào tiệc, Tô Nhi chẳng biết vô tình hay cố ý lại chọn ngay chỗ
ngồi sát sạt Sở Sát. Suốt bữa ăn ả ta không ngừng liếc mắt đưa tình
với Thái tử, thân mình mềm oặt như không xương, chốc chốc lại nghiêng ngả giả
vờ với tay lấy bình rượu, cố ý để vạt áo lụa mềm
mại lướt qua cánh tay người đàn ông bên cạnh.
"Điện hạ, rượu này là do
đích thân mẫu thân thần thiếp cất ủ lâu năm, mời điện hạ dùng thử một
chén."
Nói đoạn, bàn tay thon dài của
nàng ta như vô tình chạm vào mu bàn tay của Sở Sát.
Cảm giác da thịt
chạm nhau khiến Sở
Sát không
khỏi nhướng mày, ánh mắt hắn thoáng
chốc trở nên sắc lẹm như lưỡi đao. Hắn thản nhiên thu tay về, động tác dứt
khoát và lạnh lùng khiến bàn tay Tô Nhi chơi vơi giữa không trung.
Sở Sát không thèm bố thí cho ả một
cái liếc mắt, chỉ chậm rãi cầm lấy khăn tay lau
nhẹ nơi vừa bị chạm vào, như thể vừa dính phải thứ gì bẩn thỉu.
Cả bàn ăn
bỗng chốc rơi vào tĩnh lặng.
Mặt Tô Nhi đỏ bừng, lớp phấn dày cũng không
che được vẻ ngượng ngùng của ả ta. Ả cúi đầu,
siết chặt đôi đũa trong tay, sự ghen ghét đối với Tô Vũ Tịch càng thêm mãnh liệt.
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-16_31.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY