Chương 15
Ánh nắng buổi sáng rọi qua rèm cửa, đánh thức Thẩm Nhất Ninh khỏi cơn hôn mê sâu. Cậu khẽ rên rỉ một tiếng yếu ớt, cảm giác đau đớn như bị xé toạc từ hạ thân truyền đến khiến cậu lập tức tỉnh táo.
Thẩm Nhất Ninh chết lặng khi thấy rõ người đang nằm bên cạnh mình. Ngay bên cạnh cậu, Tạ Huyên chỉ mặc duy nhất một chiếc áo lót mỏng manh, lớp vải trắng nhạt dính sát vào làn da, phô bày đường nét cơ thể tuy có chút cường tráng nhưng lại rất quyến rũ của hắn. Hắn nằm nghiêng người, mái tóc đen dài rối bời xõa tung trên gối trắng, vài lọn tóc mềm mại lòa xòa che khuất nửa khuôn mặt thanh tú, chỉ để lộ ra hàng mi dài khẽ run, sống mũi cao thẳng và đôi môi hồng nhạt khẽ hé mở.
Thẩm Nhất Ninh kinh hoàng nhìn xuống nửa thân trên trần trụi của mình, rồi lại nhìn Tạ Huyên đang nằm bên cạnh. Cậu cố gắng nhớ lại ký ức tối qua, nhưng đầu óc cậu giờ đây chỉ là một mớ hỗn độn rối bời.
Đúng lúc ấy Tạ Huyên cũng tỉnh giấc. Khoảnh khắc ánh mắt chạm nhau, Tạ Huyên liền cúi đầu xuống, vai hắn khẽ run, rồi đột nhiên bật khóc nức nở, từng giọt nước mắt cứ thế lã chã rơi xuống gò má nhợt nhạt, trông yếu ớt đến tội nghiệp.
Hắn giả vờ run rẩy, vội vàng túm lấy mép chăn gấm kéo lên che kín cơ thể chỉ mặc mỗi lớp áo mỏng của chính mình. Tạ Huyên nhìn cậu bằng ánh mắt lên án, giọng nói khàn đặc nghẹn ngào vang lên:
"Chàng... sao chàng có thể đối xử với ta như vậy?"
Thẩm Nhất Ninh bàng hoàng, lưỡi cậu như bị líu lại:
"Huyên Nhi... ta... chuyện này là sao? Ta không nhớ..."
"Chàng nói không nhớ gì sao?" Tạ Huyên giả bộ khóc nấc lên, bờ vai gầy run rẩy như cánh hoa trong gió bão. "Hôm qua ta tốt bụng đưa chàng về phòng, vậy mà chàng... chàng cậy mạnh... chàng cưỡng ép ta. Ta đã van xin, đã khóc lóc bảo chàng dừng lại, nhưng chàng cứ như một con thú dữ, chàng đè ta xuống rồi..."
Hắn vùi mặt vào đôi bàn tay đang run rẩy, tiếng khóc nghẹn ngào chứa đầy sự tủi nhục:
"Chàng đã cướp mất sự trong trắng của ta rồi... Ta là công chúa, là nữ nhi... giờ đây ta còn mặt mũi nào mà gặp người khác?"
Ánh mắt Thẩm Nhất Ninh dại ra, cậu suy sụp nhìn vào những vết máu rỉ ra trên ga giường, rồi lại nhìn dáng vẻ tan nát của người con gái mình yêu nhất. Cậu không thể ngờ rằng men rượu lại có thể biến mình thành một kẻ cầm thú đến mức này.
Nỗi ân hận cùng cùng cảm giác tội lỗi bóp nghẹt lấy trái tim cậu, khiến Thẩm Nhất Ninh không dám ngẩng mặt lên đối diện với Tạ Huyên.
Nhưng Thẩm Nhất Ninh nào biết, đằng sau cánh tay đang run rẩy che mặt khóc lóc đầy vẻ tội nghiệp kia lại là một nụ cười đắc thắng đầy vẻ bệnh hoạn.
Tạ Huyên khẽ hé ngón tay, thấy Thẩm Nhất Ninh đang tự trách thì lòng hắn càng thêm đắc ý. Hắn tiếp tục nấc lên một tiếng thật lớn, giọng run rẩy đầy tủi thân và oán trách:
"Chàng im lặng như vậy là định vứt bỏ ta sao? Chàng cướp đi thứ quý giá nhất của một nữ nhi, giờ định coi như chưa có chuyện gì xảy ra? Chàng không định chịu trách nhiệm với ta à?"
Thẩm Nhất Ninh giật mình trước những câu hỏi dồn dập của hắn. Nhìn đôi mắt phượng đẫm lệ và bờ vai run rẩy của Tạ Huyên, lòng cậu rối như tơ vò. Cậu cuống quýt vươn tay ra định ôm lấy vai hắn nhưng lại rụt lại vì sợ xúc phạm đến hắn, cậu lắp bắp nói:
"Không... không phải đâu Huyên Nhi! Ta... ta không có ý định đó. Ta sẽ chịu trách nhiệm, ta nhất định sẽ chịu trách nhiệm với em! Ta sẽ thưa chuyện với phụ thân, sẽ xin hoàng thượng cho ta cưới em làm vợ..."
Nói xong, Thẩm Nhất Ninh định nhổm người dậy để đi lấy cốc nước cho Tạ Huyên, nhưng vừa mới cử động, một cơn đau nhói như bị xé toạc từ hạ thân truyền đến khiến cậu không nhịn được mà rên lên một tiếng đau đớn, sắc mặt vốn đã trắng nay càng thêm nhợt nhạt. Cậu không ngờ rằng việc làm tình lại có thể đau đớn như vậy. Toàn thân cậu rã rời, không còn chút sức lực nào, ngay cả việc ngồi dậy cũng trở nên khó khăn.
Từ năm mười tuổi Thẩm Nhất Ninh đã bị đưa vào cung và lớn lên dưới sự kiểm soát thái quá của Tạ Diễn. Chính sự độc đoán ấy đã biến cậu thành một cái bóng sống tách biệt với mọi người, không ai được phép bước vào thế giới của cậu nếu chưa được hắn đồng ý.Tạ Diễn đã dựng lên một bức tường sắt ngăn cách cậu với thế giới bên ngoài, khiến cậu đối với phương diện nam nữ hoàn toàn là một tờ giấy trắng.
Chỉ có duy nhất một lần tình cờ cậu nghe loáng thoáng các cung nữ trong cung bàn tán với nhau rằng lần làm tình đầu tiên sẽ rất đau đớn và đáng sợ. Chính vì vậy, khi tỉnh dậy với cơ thể đau nhức và vệt máu đỏ tươi chói mắt trên ga giường, Thẩm Nhất Ninh liền tin chắc rằng chính mình đã cưỡng ép công chúa.
Thẩm Nhất Ninh cúi gằm mặt, càng không dám nhìn vào đôi mắt đẫm lệ của người trước mặt, giọng nói nghẹn lại vì hối lỗi:
"Xin lỗi em... Huyên Nhi, là ta không tốt, là ta đã làm đau em. Ta thật đáng chết..."
Tạ Huyên không ngờ Thẩm Nhất Ninh lại dễ dàng sập bẫy đến thế. Khóe môi hắn khẽ nhếch lên một tia đắc ý, nhưng ngay sau đó, nét mặt ấy đã bị thay thế bằng vẻ u uất, tủi thân. Hắn vùi đầu vào lòng cậu, đôi vai gầy run rẩy theo từng tiếng nấc nghẹn ngào:
"Chàng phải dùng cả đời này để bù đắp cho ta đấy, nghe rõ chưa?"
Thẩm Nhất Ninh chỉ biết gật đầu trong tuyệt vọng, trái tim cậu nặng trĩu vì cảm giác tội lỗi, mà không hề hay biết mình đang tự tay ký vào bản khế ước bán thân cho một con quỷ dữ.
....
Tạ Huyên zdú ảnh to nên Ninh Ninh mới không nhận ra đó ☹
[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-14.html]
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-16_24.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY