Chương 14

[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/AUq8dldFSb]

Sáng sớm hôm sau, xe ngựa của Đông cung lăn bánh rời khỏi cổng thành, hướng thẳng về Tô gia.

Không gian bên trong xe ngựa rộng rãi là thế, nhưng đối với Tô Vũ Tịch, nó chẳng khác nào một chiếc lồng sắt thu nhỏ đang dần rút cạn dưỡng khí của nàng.

Sở Sát ngồi tựa lưng vào thành xe, tư thế vững chãi như bàn thạch. Gương mặt hắn lạnh lùng, xa cách, tựa như một pho tượng tạc từ băng tuyết nghìn năm, hoàn toàn không để tâm đến sự hiện diện của Tô Vũ Tịch.

Ở góc đối diện, Tô Vũ Tịch ngồi nép sát vào vách gỗ lạnh lẽo, cố gắng thu nhỏ sự hiện diện của mình đến mức tối đa. Nàng cúi đầu thật thấp, mái tóc đen nhánh che khuất đi gương mặt tái nhợt và đôi mắt vẫn còn hơi sưng vì trận hành hạ đêm qua.

Đột nhiên, cỗ xe ngựa vấp phải một phiến đá lớn, toàn bộ thùng xe chao đảo về một phía.

Tô Vũ Tịch vốn đang thất thần, lại thêm cơ thể rệu rã sau những trận giày vò liên miên, nên hoàn toàn không kịp phản ứng. Nàng mất đà, cả người đổ nhào vào lồng ngực vững chãi của Sở Sát.

Sở Sát cũng vô thức buông tập tấu chương, vươn tay đón lấy bóng hình đang lảo đảo. Vòng tay hắn ôm trọn lấy bả vai gầy guộc của nàng, giữ chặt để nàng không bị va đập vào thành xe cứng nhắc.

Trong khoảnh khắc ấy, không gian như đọng lại.

Một mùi hương thanh khiết, tựa như hoa trà mới nở quyện cùng chút hương phấn nhạt và hơi ấm da thịt mỏng manh xộc thẳng vào khứu giác của Sở Sát. Hắn hơi khựng lại, trong vòng tay hắn, cơ thể nàng mềm mại đến lạ lùng, tựa như một dải lụa không xương, mỏng manh và yếu ớt như thể chỉ cần hắn dùng lực mạnh một chút là sẽ tan biến. Cảm giác này hoàn toàn khác xa với sự lạnh lẽo của đao kiếm mà hắn thường chạm tới.

Tô Vũ Tịch nhanh chóng lấy lại tinh thần, nàng vội vàng rời khỏi vòng tay hắn, lùi sâu vào góc xe. Gương mặt vốn đã trắng nay lại càng tái nhợt không còn lấy một giọt máu, đôi mắt ầng ậng nước nhìn hắn đầy vẻ sợ hãi và hối lỗi.

"Thái tử... xin lỗi... thiếp thân vô ý... cầu Thái tử xá tội!"

Lời xin lỗi rối rít phát ra từ đôi môi run rẩy, nàng cúi gập người, không dám ngước lên nhìn thẳng vào mắt hắn.

Sở Sát nhìn bàn tay còn vương lại chút hơi ấm và mùi hương của nàng, rồi lại nhìn bóng dáng đang co rúp lại vì sợ hãi ở góc xe. Hắn khẽ nheo mắt, đáy mắt xẹt qua một tia u tối khó nắm bắt, rồi thản nhiên thu tay về, nhặt lấy cuốn tấu chương rơi dưới sàn, tiếp tục vẻ mặt lạnh lùng như chưa từng có chuyện gì xảy ra.

"Ngồi cho vững."

Cỗ xe ngựa nhanh chóng dừng bánh trước cổng Tô gia.

Sở Sát vén rèm bước xuống trước. Dáng người hắn cao lớn, hiên ngang dưới nắng sớm, tà áo bào thêu chỉ bạc lướt nhẹ trên mặt đất. Hắn không đi ngay mà dừng lại bên bậc lên xuống, thản nhiên chìa tay ra trước mặt Tô Vũ Tịch.

Tô Vũ Tịch nhìn bàn tay đang chìa ra trước mặt, lòng bỗng dâng lên một nỗi chua xót khó tả. Nàng run rẩy đặt bàn tay nhỏ bé vào lòng bàn tay lạnh lẽo của hắn, nương theo lực đỡ mà bước xuống xe.

Khoảnh khắc đôi chân chạm đất, nàng ngẩng đầu lên, tầm mắt lập tức chạm vào bóng dáng già nua của cha mẹ và gương mặt cương nghị của huynh trưởng đang đứng đón trước cửa phủ.

Mọi uất ức và sợ hãi tích tụ suốt nửa tháng qua như một con đê bị vỡ, đột ngột tuôn trào không cách nào ngăn lại.

Tô Vũ Tịch không còn màng đến lễ tiết, nàng nhấc vạt váy, lảo đảo chạy nhanh về phía gia đình như một cánh chim lạc đàn tìm thấy tổ ấm sau trận bão dông.

"Cha... Mẹ... Đại ca..."

Nàng nhào vào lòng họ, đôi vai gầy guộc rung lên bần bật, tiếng khóc òa lên nức nở, vỡ vụn giữa không gian yên tĩnh. Những giọt nước mắt nóng hổi thấm đẫm vai áo của mẫu thân, nàng khóc như muốn trút cạn hết mọi tủi nhục đã phải chịu đựng suốt mấy tuần qua.

Tô phu nhân sững sờ, vội vàng ôm chặt lấy con gái, viền mắt đỏ hoe: "Tịch nhi, con sao thế này? Có chuyện gì xảy ra sao?"

đứng bên cạnh, nhìn đứa em gái nhỏ vốn luôn điềm đạm nay lại khóc đến tâm can vụn vỡ như vậy thì lòng đau như cắt. Hắn bước lên một bước, bàn tay thô ráp nhẹ nhàng đặt lên mái tóc đen nhánh của nàng, chậm rãi vuốt ve như lúc nàng còn thơ bé.

"Ngoan, đừng khóc. Có đại ca ở đây rồi."

Cái xoa đầu dịu dàng ấy khiến Tô Vũ Tịch khóc càng to hơn. Nàng siết chặt lấy áo của huynh trưởng, bao nhiêu cứng cỏi gượng ép bấy lâu nay đều tan thành mây khói dưới sự vỗ về của người thân.

Cách đó không xa, Sở Sát khoanh tay trước ngực, lạnh nhạt quan sát màn đoàn tụ đẫm nước mắt này. Đôi mắt hắn sâu thẳm, không rõ cảm xúc, chỉ có đôi lông mày khẽ nhíu lại khi nhìn thấy những ngón tay của Tô đang dịu dàng xoa mái tóc của nàng.


Tô Vũ Tịch khẽ buông vạt áo của huynh trưởng
ra, lùi lại một bước rồi dùng khăn tay lau đi những giọt lệ còn vương trên khóe mắt. Nàng hít một hơi thật sâu để trấn tĩnh lồng ngực đang phập phồng, giọng nói vẫn còn hơi nghẹn nhưng đã lấy lại chút bình ổn:

"Con chỉ là quá nhớ phụ thân, mẫu thân và đại ca mà nhất thời không kìm nén được cảm xúc, khiến mọi người lo lắng rồi."

  [LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-13_31.html]

[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-15_31.html]

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!