Chương 13
Kể từ đêm tân hôn ấy, mỗi ngày trôi qua đối với nàng đều dài đằng đẵng như một kiếp người. Nàng không nhớ nổi đã bao nhiêu lần bị hắn đè xuống chịch một cách thô bạo. Ban đầu, nàng còn dám vùng vẫy phản kháng, nhưng đáp lại nàng chỉ là sự chiếm hữu tàn bạo hơn.
Sở Vĩnh đã dùng dục vọng điên
cuồng để bẻ gãy từng mẩu tự trọng cuối cùng của nàng. Sự sợ hãi giờ đây đã thấm
sâu vào xương tủy, trở thành một loại bản năng đáng sợ. Chỉ cần nghe thấy tiếng
bước chân của hắn vang lên, cả cơ thể nàng đã tự động run rẩy, đôi chân vô thức
mềm nhũn, chẳng còn dám nảy sinh nửa phần ý định phản kháng.
Nàng cúi
đầu thật thấp, để lộ chiếc cổ trắng ngần mang theo những dấu vết đỏ tím chưa kịp tan. Trước mặt người đàn ông này, nàng không còn là
Thái tử phi cao quý, mà chỉ như một nhành liễu yếu ớt đã bị bão tố vùi dập đến
nát bấy, chỉ còn biết nép mình vào lồng ngực kẻ đã giam cầm mình, run rẩy cầu
mong một sự khoan dung giả dối.
Sở Vĩnh bật ra một tiếng cười trầm đục, âm thanh ấy vang lên sát
bên tai khiến Tô Vũ Tịch rùng mình, lông tơ trên cổ dựng đứng cả lên. Bàn tay
thô ráp của hắn đột ngột trượt xuống, thản nhiên ấn mạnh một cái lên vùng bụng
đang nhô lên một cách bất thường của nàng.
"Ư...!"
Tô Vũ Tịch run rẩy kịch liệt,
toàn thân co rúm lại trong vòng tay hắn. Bên trong tử cung non nớt, những luồng
tinh dịch nóng hổi từ buổi trưa vẫn bị mảnh vải lụa tàn nhẫn chặn đứng, giờ đây
dưới sức ép từ bàn tay Sở Vĩnh, chúng không ngừng đè ép, chuyển động một cách hỗn loạn.
Cảm giác căng chướng, đau tức
tràn ngập khắp bụng dưới khiến nàng khó chịu tột cùng, nàng vội vàng vòng đôi tay nhỏ bé ôm chặt lấy cổ hắn, vùi đầu
vào vai hắn nức nở nghẹn ngào:
"Đừng... xin chàng... đừng ấn vào đó nữa... Tịch nhi khó chịu lắm... làm ơn..."
Thế nhưng, sự yếu ớt và van xin
ấy chỉ càng khiến dục vọng chiếm hữu trong hắn bùng cháy mãnh liệt hơn. Hắn
không những không buông tay, trái lại còn xoay nhẹ lòng bàn tay, vân vê vùng
bụng căng tròn ấy qua lớp trung y mỏng manh.
"Khó chịu sao?" Hắn thì
thầm, giọng nói khàn đặc mang theo ý cười tà ác, "Giờ đã khó chịu rồi thì sau này làm sao
chứa nổi con của ta."
Tô Vũ
Tịch chỉ biết nức nở, đôi chân vô lực cọ xát vào đùi hắn, cảm nhận từng đợt
chất lỏng bên trong đang giày vò vách thịt mẫn cảm. Nàng ôm lấy cổ hắn càng
chặt hơn, cả người nhũn ra như nước.
Sở Vĩnh khẽ nhếch môi, bàn tay thô ráp bất ngờ vung lên, giáng
một cú đánh mạnh vào bờ mông tròn trịa, mềm mại của nàng, khiến Tô Vũ Tịch giật
nảy người, cả cơ thể run bắn lên vì đau.
"Ngoan nào, chớ có phát dâm
vào lúc này." Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc mang theo ý vị cảnh cáo.
"Ta còn có vài chuyện hệ trọng cần nói với em."
Thế nhưng, lời nói ấy lại chẳng hề đi đôi với hành động. Bàn tay hắn đã sớm luồn qua lớp
trung y xộc xệch, dễ dàng lách qua cặp đùi đang khép chặt vì sợ hãi của nàng mà
tìm đến lồn nhỏ đang
sũng nước. Ngón tay cái của hắn thô bạo mà chuẩn xác nắm lấy hột le của nàng mà không ngừng xoa nắn.
Tô Vũ Tịch run rẩy như nhành hoa
trước bão, nàng chỉ biết vùi chặt gương mặt đẫm lệ vào hõm cổ hắn, hơi thở dồn
dập phả vào da hắn. Sự kích
thích từ bên dưới khiến
nàng không cách nào giữ nổi thần trí, những tiếng nức nở nghẹn ngào cứ thế
thoát ra, hòa cùng tiếng nước dâm mỹ mỗi khi ngón tay hắn ma sát.
"Ưm... không... xin
ngài..."
Nàng muốn đẩy hắn ra, nhưng đôi
bàn tay nhỏ bé chỉ có thể vô lực bấu chặt lấy bờ vai rộng lớn của hắn. Cảm giác
tê dại lan tỏa từ nơi bị hắn xoa nắn chạy dọc theo sống lưng khiến nàng nhũn
ra, chỉ có thể phó mặc cho hắn dày vò.
Sở Vĩnh nhìn nhành hoa trong lòng
mình đang phát dâm, đáy mắt
hắn lóe lên một tia thỏa mãn tột cùng. Hắn vẫn không dừng tay, trái lại càng
tăng thêm lực đạo, khiến Tô Vũ Tịch phải ưỡn cong người, đón nhận sự trừng phạt
mà hắn ban tặng.
"Tịch nhi, nghe cho rõ đây..." Hắn vừa nói, ngón tay vừa nhấn mạnh
vào hột
le khiến nàng giật nảy người lên. "Ngày mai Thái tử
sẽ cùng em về lại Tô gia để bái kiến nhạc phụ nhạc mẫu."
Tô Vũ Tịch nghe đến hai chữ
"Tô gia", đôi mắt vốn đang mờ mịt vì khoái lạc bỗng chốc
ánh lên một tia hy vọng mong manh.
Sở Vĩnh hừ lạnh, ngón tay hắn đột ngột kéo hột le hồng nhuận khiến nàng giật
bắn người, tiếng rên rỉ nghẹn lại nơi cổ họng.
"Đừng có nuôi hy vọng hão huyền." Hắn gằn giọng, hơi thở nóng rực
phả vào gò má nàng. "Ta cảnh cáo em, ngày mai tuyệt đối không được phép
quá thân cận với Thái tử. Nhớ rõ chưa?"
Hắn biết Sở Sát hiện tại không hứng thú với nàng, thậm chí còn chán
ghét đến mức đẩy nàng vào tay hắn. Thế nhưng sự đố kỵ trong lòng Sở Vĩnh như một
loài cỏ dại, càng bị đè nén lại càng sinh sôi mạnh mẽ. Hắn không thể chịu đựng
nổi việc nàng đứng cạnh người nam nhân khác dưới danh nghĩa phu thê chính thống,
dù đó có là Hoàng huynh mà hắn kính trọng nhất.
"Em
nên nhớ rõ, kẻ hằng đêm nằm bên cạnh em, kẻ khiến em khóc lóc van xin, kẻ rót
đầy tinh dịch vào tử cung em." Hắn vừa nói vừa ấn mạnh vào cái bụng căng
tròn của nàng, khiến nàng nức nở vì đau đớn. "... là ta, Sở Vĩnh này. Chứ
không phải vị Thái tử cao cao tại thượng kia."
Tô Vũ
Tịch vùi mặt vào ngực hắn, hai hàng nước mắt lã chã rơi xuống. Nàng thấy mình
như một con chim nhỏ bị nhốt trong lồng sắt, bên ngoài là bão tố, bên trong là
vực thẳm. Nàng chỉ có thể run rẩy gật đầu, giọng nói khản đặc vì khóc quá
nhiều:
"Tịch...
Tịch nhi biết rồi... xin chàng... đừng giận..."
Nhìn vẻ phục tùng đến tội nghiệp của nàng, lòng chiếm hữu
tàn bạo của Sở Vĩnh mới phần nào được xoa dịu. Hắn bất an siết chặt vòng tay,
tham lam hít hà mùi hương của nàng.
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-14_31.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY