Chương 13
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/5q32RfDhW7]
Tạ Huyên đỡ Thẩm Nhất Ninh vào phòng rồi đóng sầm cửa lại.Hắn nhẹ nhàng đặt cậu xuống giường. Thẩm Nhất Ninh lúc này hoàn toàn không còn biết gì, đôi má cậu đỏ bừng vì men rượu, hàng mi dài khẽ rung động theo từng nhịp thở dồn dập. Bộ y phục trắng thêu chỉ bạc vốn gọn gàng nay cũng trở nên xộc xệch, để lộ làn da trắng ngần ửng hồng vì rượu.
Tạ Huyên ngồi xuống mép giường, sức nặng của cơ thể hắn khiến tấm nệm lún xuống. Bàn tay thon dài của Tạ Huyên lướt qua gò má nóng bừng của Thẩm Nhất Ninh, rồi dừng lại trước đôi môi đỏ mọng của cậu, ngón cái miết mạnh lên cánh môi dưới khiến cậu khẽ rên rỉ lên vì đau đớn. Tiếng rên nhỏ xíu ấy không những không làm Tạ Huyên dừng lại, mà trái lại còn kích thích sự điên cuồng đang sôi sục trong hắn.
Hắn nhìn chằm chằm vào đôi môi bị mình miết đến sưng đỏ, đôi mắt phượng hẹp dài khẽ nheo lại, tràn ngập vẻ chiếm hữu. Hắn cúi thấp người, hơi thở nóng hổi lẫn mùi rượu cay nồng phả thẳng vào mặt Thẩm Nhất Ninh, giọng nói khàn đặc đầy nguy hiểm:
"Ninh Ninh, chàng thật mềm."
Bàn tay thon dài bắt đầu cởi bỏ lớp quần áo phức tạp trên người cậu, như thểđang bóc mở một món quà mà hắn đã hằng ao ước từ bấy lâu. Từng lớp lụa trắng trượt khỏi bờ vai gầy, để lộ làn da mịn màng như ngọc thạch của cậu.
Ánh mắt Tạ Huyên tối sầm lại, đôi tay hắn không dừng lại mà tiếp tục mò xuống cởi quần cậu ra. Vừa cởi, hắn vừa cúi thấp người xuống, mái tóc dài cài trâm phượng rủ xuống chạm vào lồng ngực Thẩm Nhất Ninh. Tạ Huyên khẽ thì thầm, giọng nói khàn đặc vì dục vọng:
"Ninh Ninh, hôm nay em là của ta."
Dưới ánh nến lay lắt, cơ thể trắng ngần của cậu hoàn toàn phơi bày ra trước mặt hắn. Tạ Huyên không nhịn được mà nuốt khan, cổ họng hắn khô khốc.
Hắn vươn tay, đầu ngón tay run rẩy phấn khích lướt dọc từ xương quai xanh xuống đến vùng bụng phẳng lì đang phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập của cậu.
"Ninh Ninh... chàng thật sự muốn lấy mạng ta mà."
Tạ Huyên thều thào, ánh mắt hắn dán chặt vào đôi môi đang khẽ hé mở của Thẩm Nhất Ninh.
Không thể kiềm chế thêm một giây nào nữa, hắn cúi xuống hôn ngấu nghiến bờ môi của cậu. Cánh môi của cậu bị hắn nghiền nát, vị rượu cay nồng đan xen giữa hai đầu lưỡi khiến cậu càng thêm choáng váng.
Cảm giác khó thở khiến Thẩm Nhất Ninh bắt đầu giãy dụa, cậu đưa đôi bàn tay yếu ớt lên, cố gắng đẩy lồng ngực đang đè nặng trên người mình ra. Thế nhưng, hành động ấy chỉ làm bùng phát thêm ngọn lửa điên cuồng trong lòng Tạ Huyên.
Hắn một tay giữ chặt lấy hai cổ tay của Thẩm Nhất Ninh ghì lên đỉnh đầu, tay còn lại không ngừng mơn trớn làn da mềm mịn của cậu. Tạ Huyên dời đôi môi xuống hõm cổ cậu, cắn mạnh một cái như tuyên bố chủ quyền.
"Ưm... đau..."
Nghe tiếng nức nở đau đớn của Thẩm Nhất Ninh, Tạ Huyên không những không buông tha mà còn bật ra một tiếng cười trầm đục. Hắn ngẩng đầu nhìn vết cắn đỏ sẫm mà mình để lại trên hõm cổ trắng ngần của cậu, đôi mắt phượng hẹp dài lấp lánh sự thỏa mãn đến cực điểm.
Một bàn tay của Tạ Huyên trượt dần xuống dưới, dừng lại ở lỗ nhỏ đang run rẩy giữa hai chân thiếu niên.
Những ngón tay thô ráp của hắn bắt đầu mơn trớn quanh viền lỗ nhỏ vẫn còn đang đóng chặt của Thẩm Nhất Ninh. Cảm giác mềm mại và se khít khiến hơi thở của Tạ Huyên càng thêm dồn dập. Rồi hắn đột ngột ấn mạnh một ngón tay vào bên trong vách thịt non mềm ấy.
"A... không..."
Thẩm Nhất Ninh dù đang chìm trong cơn say vẫn bị cơn đau xé rách này làm cho tỉnh táo đôi chút. Cậu yếu ớt lắc đầu, đôi mắt phủ sương mờ mịt tràn ra hai hàng lệ nóng hổi, lăn dài xuống gối.
Thế nhưng sự phản kháng của cậu chỉ càng khiến Tạ Huyên thêm phấn khích. Hắn không dừng lại mà tiếp tục đưa thêm ngón thứ hai, rồi ngón thứ ba vào bên trong, bắt đầu khuấy đảo một cách thô bạo để khai mở lối vào nhỏ hẹp.
Tiếng nước nhầy nhụa vang lên rõ mồn một trong căn phòng im ắng. Tạ Huyên chăm chú nhìn ngắm gương mặt đang vặn vẹo vì đau đớn của Thẩm Nhất Ninh, tay hắn không ngừng thúc mạnh, ép cơ thể cậu phải làm quen với sự xâm nhập của mình.
"Ngoan nào... rồi sẽ hết đau thôi. Em phải học cách chịu đựng, Ninh Ninh à."
Hắn thì thầm bằng chất giọng khàn đục như tiếng dã thú gầm gừ trong đêm. Để xoa dịu sự đau đớn của cậu, bàn tay còn lại của hắn mò xuống dưới, nắm lấy dương vật nhỏ nhắn của cậu mà xoa nắn, tay kia vẫn miệt mài nong rộng lỗ nhỏ chật hẹp.
Dưới sự tấn công dồn dập từ cả hai phía, cơ thể Thẩm Nhất Ninh dần trở nên mềm nhũn, tiếng khóc nghẹn ngào ban nãy giờ đây đã chuyển thành những tiếng rên rỉ ngọt ngào, đứt quãng.
“Aaaaaa...” Khoái cảm tích tụ đến mức quá tải khiến chim nhỏ không nhịn được mà run rẩy phun tinh.
Nhìn vật nhỏ trong tay mình bắn tinh một cách lăng lơ, ánh mắt Tạ Huyên càng thêm tối tăm. Hắn chậm rãi rút những ngón tay thon dài ra khỏi lỗ nhỏ dâm đãng đang không ngừng co thắt vì dư chấn.
Dưới ánh đèn lờ mờ, hắn đưa bàn tay dính đầy thứ chất lỏng trong suốt vương vãi lên trước mặt nhìn ngắm. Tạ Huyên nở một nụ cười bệnh hoạn, hắn khàn giọng thì thầm:
"Phu quân nhìn này, chỉ mới dùng tay thôi mà em đã lẳng lơ đến mức này rồi."
[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-12.html]
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-14.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY