Chương 12
Dứt lời, hắn kéo tấm chăn lụa đắp
lên người nàng, che đi cảnh xuân đầy nhục dục.
Tô Vũ Tịch vì quá kiệt sức, sau
vài tiếng nấc nghẹn ngào đã dần chìm vào giấc ngủ mê mệt, đôi lông mày vẫn còn
khẽ cau lại vì sự khó chịu nơi bụng dưới.
Sở Vĩnh
đứng bên cạnh giường, lặng lẽ ngắm nhìn gương mặt khi ngủ của người thiếu nữ.
Ánh mắt hắn lướt qua bờ môi sưng mọng và những vết đỏ tím trên làn da trắng
ngần, lòng tràn đầy sự thỏa mãn tột cùng khi đã có được người mình yêu.
...
Trong thư phòng u tĩnh, mùi trầm hương dìu
dịu lan tỏa, nhưng chẳng thể làm dịu đi bầu không khí căng thẳng giữa hai người
đàn ông. Sở Sát ngồi sau thư án, đôi lông mày kiếm nhíu chặt, ánh mắt thâm
trầm dừng lại trên xấp tấu chương chưa phê duyệt xong.
Hắn
đặt bút lông xuống giá sứ, ngước mắt lên nhìn đứa em trai đang đứng tựa vào kệ
sách với vẻ mặt lơ đễnh, thanh âm trầm thấp vang lên đầy vẻ quở trách:
"Dạo
này đệ xao nhãng quá rồi đấy. Việc ở doanh trại chậm trễ, ngay cả buổi chầu sớm
cũng vắng mặt. Nên biết tiết chế lại một chút đi."
Nghe
lời giáo huấn, Sở Vĩnh không những không sợ hãi mà còn khẽ nhếch môi, nụ cười
mang theo chút ngả ngớn, bất cần. Hắn thong thả tiến lại gần bàn, tự tay rót
một chén trà đã nguội, nhấp một ngụm rồi đáp:
"Hoàng
huynh hà tất phải nghiêm trọng như vậy? Đệ chẳng qua cũng chỉ vì đại cục, đang
dốc hết sức để sớm ngày giúp Mẫu hậu có cháu bế đó sao? Huynh xem, chẳng phải
Mẫu hậu cũng đang mong mỏi lắm ư?"
Sở
Sát nghe vậy, sắc mặt càng thêm âm trầm. Hắn gõ nhẹ đầu ngón tay lên mặt bàn
gỗ, thể hiện sự mất kiên nhẫn.
"Đừng
lấy Mẫu hậu ra làm cái cớ biện bạch cho sự hoang dâm của đệ." Sở Sát gằn
giọng, ánh mắt lóe lên một tia sắc lạnh.
Sở
Vĩnh phất phất tay, vẻ mặt đầy vẻ không để tâm: "Biết rồi, biết rồi. Đệ tự
có chừng mực."
Nhìn
dáng vẻ ấy, Sở Sát không nhịn được mà càng nhíu chặt mày hơn.
Đã
nửa tháng trôi qua kể từ ngày Tô Vũ Tịch được cưới về phủ Thái tử. Vốn dĩ nàng
chỉ là một quân cờ trong tay hắn, nhưng sự hiện diện của nàng dường như đã làm
đảo lộn mọi thứ. Nửa tháng nay, Sở Vĩnh như bị bỏ bùa mê thuốc lú, đi muộn về
sớm, lúc nào cũng dính chặt lấy nàng không rời nửa bước, còn làm chậm trễ sự vụ
khiến hắn rất khó chịu.
Hắn
đột ngột đứng dậy, tay chống lên mặt bàn, Sở Sát nhìn thẳng vào mắt em trai
mình, từng chữ thốt ra lạnh lùng như băng:
"Nếu
đệ còn tiếp tục sa đà, không màng đến chính sự vì một nữ nhân như thế thì đừng
trách ta đổi ý đón nàng ta về."
Vừa
dứt lời, vẻ mặt ngả ngớn của Sở Vĩnh lập tức biến mất. Hắn đứng thẳng người,
bàn tay vô thức siết chặt chuôi kiếm bên hông, ánh mắt đối chọi gay gắt với Sở
Sát, không hề có ý định nhượng bộ.
"Hoàng
huynh!" Sở Vĩnh lớn tiếng. "Huynh đã cho ta nàng ấy rồi, nàng ấy bây
giờ là của ta!"
Sở Sát im lặng nhìn đứa em trai đang như con thú
dữ muốn bảo vệ lãnh thổ, đôi nhãn mâu thâm trầm không lộ chút cảm xúc. Hắn biết
lúc này nói thêm bất cứ điều gì cũng chỉ như đổ dầu vào lửa. Hắn thu hồi tầm
mắt, chậm rãi cầm lấy cây bút lông đã gác sang bên, lạnh lùng phất tay một cái,
ra hiệu cho kẻ trước mặt lui ra.
Sở
Vĩnh hừ lạnh một tiếng, cơn giận trong lồng ngực vẫn chưa tan. Hắn xoay người,
sải bước dài ra phía cửa, bàn tay thô ráp đẩy mạnh cánh cửa gỗ trắc chạm trổ
tinh vi khiến nó va đập vào vách tường phát ra một tiếng “rầm” nặng nề, vang vọng khắp
hành lang yên tĩnh.
Suốt
dọc đường trở về tẩm điện, gương mặt Sở Vĩnh vẫn hầm hầm sát khí, cung nhân đi
ngang qua ai nấy đều cúi đầu thật thấp, không dám thở mạnh.
Thế
nhưng, ngay khi vừa bước chân qua ngưỡng cửa gian phòng quen thuộc, mùi trầm
hương dìu dịu quyện cùng chút hương phấn hoa thanh khiết xộc vào khứu giác,
khiến bước chân hắn vô thức chậm lại.
Trong
gian phòng ngập tràn ánh nắng nhạt của buổi chiều tà, Tô Vũ Tịch đang ngồi lặng
lẽ bên cửa sổ. Nàng mặc một bộ trung y nhạt màu, mái tóc đen nhánh buông xõa
trên bờ vai gầy guộc, đôi mắt lơ đãng nhìn ra khóm mẫu đơn đang chớm nở trong
sân. Dưới ánh sáng vàng vọt, làn da nàng gần như trong suốt, vẻ đẹp mong manh
tựa như một nhành liễu trước gió ấy, khiến cơn thịnh nộ trong lòng Sở Vĩnh phút
chốc tan biến.
Hắn
nhẹ nhàng đi tới phía sau nàng, bàn tay to lớn vòng qua eo bao trọn lấy thân
hình nhỏ bé. Tô Vũ Tịch khẽ giật mình, bờ vai run lên, nhưng đã nhanh chóng
nhận ra hơi ấm quen thuộc của hắn nên không còn phản kháng.
Sở
Vĩnh xoay người nàng lại, thong thả ngồi xuống chiếc ghế bành rồi nhấc bổng
nàng lên, để nàng ngồi gọn trên đùi mình. Hắn vùi mặt vào hõm cổ nàng, tham lam
hít hà mùi hương dịu ngọt trên da thịt người thiếu nữ, bàn tay lướt dọc
theo sống lưng nàng như đang vuốt ve một món đồ sứ quý giá.
"Tịch
nhi..." Hắn thì thầm, giọng nói trầm thấp đã mất đi vẻ sắc lạnh ban nãy,
trở nên khàn đặc và tình tứ. "Hôm nay em có ngoan không?"
Tô Vũ Tịch không dám ngước nhìn, đôi hàng
mi dài rủ xuống, che đi sự hoảng loạn đang dao động kịch liệt trong con ngươi.
Bàn tay nhỏ bé siết chặt lấy vạt áo bào thêu chỉ bạc của Sở Vĩnh đến mức nhăn
nhúm.
"Ngoan... ngoan ạ..."
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-13_31.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY