Chương 12

[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/5q32RfDhW7]

Ngày lễ trưởng thành của Thẩm Nhất Ninh cuối cùng cũng đến.

Hôm nay cậu khoác trên mình bộ y phục bằng lụa trắng thêu chỉ bạc tinh xảo, mái tóc đen mượt được búi gọn gàng, lộ ra gương mặt thanh tú với làn da trắng sứ, khiến Thẩm Nhất Ninh trông thanh tao thoát tục như một trích tiên không vướng bụi trần.

Cả Thẩm gia hôm nhộn nhịp hẳn lên. Thẩm Nhất Ninh đứng giữa đại điện, cậu vừa tỉ mỉ chỉnh lại những dải lụa đỏ treo trên cột, vừa thấp giọng chỉ đạo đám người hầu:

"Bên kia treo cao hơn một chút, đừng để vướng lối đi của khách..."

Đang lúc mải mê nhìn ngắm những bình hoa vừa được cắm, Thẩm Nhất Ninh chợt cảm thấy một bàn tay mềm mại vỗ nhẹ lên vai mình. Cậu giật mình xoay người lại.

"Điện..."

Chữ "hạ" chưa kịp thoát ra khỏi môi đã bị nghẹn lại nơi cổ họng. Thẩm Nhất Ninh sững sờ, đôi mắt tròn xoe mở lớn ngây ngốc nhìn người đứng trước mặt.

Tạ Huyên đứng đó, hôm nay hắn xinh đẹp đến mức khiến người ta phải nín thở. Hắn khoác trên mình bộ váy lụa màu hồng đào rực rỡ, tà váy rộng được thêu những đóa mẫu đơn bằng chỉ vàng lấp lánh theo từng chuyển động. Gương mặt vốn đã kiêu sa nay càng thêm diễm lệ nhờ lớp phấn son được điểm tô tỉ mỉ. Đôi môi đỏ mọng khẽ cong lên, đôi mắt phượng dài hẹp hơi nheo lại.

Trên mái tóc đen nhánh của hắn, chiếc trâm vàng hình phượng hoàng vươn cánh đang khẽ rung rinh, những hạt ngọc trai rủ xuống bên tai càng làm tôn lên làn da trắng ngần của hắn. 

"Sao thế? Nhìn đến ngây người rồi sao?"

Tạ Huyên cất giọng, thanh âm trong trẻo có chút tinh quái. Hắn tiến lên một bước, thu hẹp khoảng cách với Thẩm Nhất Ninh. Mùi hương hoa hồng nồng nàn từ người hắn tỏa ra bao vây lấy cậu. Hắn khẽ nheo mắt nhìn bộ y phục chỉnh tề của cậu, bàn tay sơn đỏ nhẹ nhàng vuốt lại cổ áo cho Thẩm Nhất Ninh.

"Hôm nay Ninh Ninh của ta thật xinh đẹp." Tạ Huyên thì thầm, ánh mắt lướt qua gương mặt cậu một cách tham lam

Thẩm Nhất Ninh cảm thấy tim mình đập lệch một nhịp, cậu bối rối lùi lại một bước. Gương mặt thanh tú của cậu nhanh chóng chuyển sang màu hồng nhạt, cậu cúi gằm mặt xuống, không dám nhìn thẳng vào đối phương.

Bàn tay cậu lúng túng vân vê vạt áo lụa trắng thêu chỉ bạc, giọng nói nhỏ như tiếng muỗi kêu:

"Huyên nhi... nàng... nàng đừng trêu ta nữa."

Nhìn thấy gương mặt đỏ bừng và điệu bộ lúng túng của cậu, Tạ Huyên khẽ bật cười, tiếng cười trong trẻo như tiếng chuông gió làm tan đi bầu không khí ngại ngùng vừa rồi. Hắn không trêu chọc thêm nữa mà tự nhiên bắt tay vào giúp cậu sắp xếp.

Có Tạ Huyên ở bên cạnh, công việc vốn dĩ đang bề bộn trở nên trôi chảy lạ thường. Thẩm Nhất Ninh ngẩn ngơ đứng nhìn tà váy dài thướt tha của hắn, trong lòng dâng lên một cảm xúc khó tả, vừa ấm áp vừa có chút bối rối không tên. Cậu đưa tay lên chạm nhẹ vào lồng ngực mình, nơi trái tim vẫn còn đang đập loạn nhịp.

"Ninh Ninh, em còn đứng đó ngẩn người làm gì? Mau qua xem vị trí của bức bình phong này đã ổn chưa?"

Tiếng gọi trong trẻo của Tạ Huyên kéo cậu ra khỏi dòng suy nghĩ miêm man. Thẩm Nhất Ninh vội vã giấu đi tia bối rối trong mắt, nở một nụ cười nhẹ rồi bước tới bên cạnh hắn. Ánh nắng chiều tà bao phủ lấy hai người. Lúc này đây, Thẩm Nhất Ninh thầm hy vọng thời gian có thể ngừng lại, để cậu được chìm đắm trong sự bình yên ngắn ngủi này.

Buổi lễ trưởng thành diễn ra trong không khí vô cùng náo nhiệt. Thẩm gia chưa bao giờ đông vui đến thế, lụa đỏ rực rỡ giăng mắc khắp nơi cùng với tiếng khách khứa chúc mừng rôm rả đan xen vào nhau tạo nên một bầu không khí náo nhiệt.

"Ninh Ninh, hôm nay là ngày vui, em phải uống với ta một ly chứ."

Tạ Huyên đã đến bên cậu từ lúc nào, hắn khẽ nghiêng người, bàn tay thon dài cầm bình rượu chậm rãi rót đầy chén của cậu. Dưới ánh đèn hoa đăng lung linh, gương mặt hắn càng thêm phần hư ảo, đôi mắt phượng hẹp dài lúng liếng ý cười.

Thẩm Nhất Ninh bị nụ cười ấy làm cho mê muội, cậu không chút đề phòng mà đón lấy chén rượu, ngửa cổ uống cạn dưới cái nhìn hài lòng của đối phương.

"Ninh Ninh giỏi quá."

Tạ Huyên vươn tay, ngón cái nhẹ nhàng lau đi giọt rượu thừa còn vương trên khóe môi cậu. Rồi hắn tiếp tục tìm đủ lý do để chuốc rượu cậu.

Tửu lượng của Thẩm Nhất Ninh vốn không tốt, chẳng mấy chốc đầu óc cậu đã bắt đầu quay cuồng. Cậu cảm thấy gương mặt mình nóng bừng, hơi men bốc lên khiến đôi mắt vốn trong trẻo giờ đây phủ một tầng sương mờ ảo.

"Huyên Nhi... ta... ta không uống nổi nữa..."

Thẩm Nhất Ninh lí nhí, cơ thể cậu lảo đảo rồi gục hẳn xuống bàn tiệc.

Cả đại điện vẫn đang rộn ràng tiếng chúc tụng, chẳng mấy ai để ý đến một thiếu niên vừa gục ngã vì say khước. Chỉ có Tạ Huyên là vẫn đứng đó, lặng lẽ nhìn ngắm con mồi đã hoàn toàn bất tỉnh.

Ánh mắt hắn không còn vẻ tinh nghịch như thường ngày, mà thay vào đó là sự si mê cuồng nhiệt. Hắn chậm rãi vuốt ve mái tóc đen mượt của Thẩm Nhất Ninh đang rũ rượi trên mặt bàn, rồi tay hắn dừng lại trên đôi môi hơi hé mở của cậu.

" Ninh Ninh, chàng say rồi. Để ta đưa chàng đi nghỉ nhé."

Tạ Huyên khẽ thì thầm vào tai cậu, một nụ cười thỏa mãn nở trên môi. Hắn chậm rãi đỡ cậu sải bước rời khỏi đại điện rực rỡ ánh đèn. Trong vòng tay hắn, Thẩm Nhất Ninh nhỏ bé và ngoan ngoãn đến lạ thường, mái tóc đen mượt rủ xuống che đi một nửa gương mặt đang đỏ bừng vì rượu.

 [LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-11.html]

[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-13.html]

🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!