Chương 11
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/AUq8dldFSb]
Cảm giác được bao bọc bởi vách thịt non mềm không ngừng co thắt
ấy khiến Sở Vĩnh sướng đến da đầu tê dại. Từng
thớ thịt bên trong như có linh tính, siết lấy cự vật của hắn chặt đến mức hắn
tưởng như mình sắp tan chảy trong sự chật chội đầy mê hoặc ấy.
Không còn chút kiềm chế, Sở Vĩnh
gầm nhẹ một tiếng trong cổ họng như loài dã thú tìm được miếng mồi ngon. Hắn
bóp chặt lấy vòng eo mảnh khảnh của Tô Vũ Tịch, bắt đầu những cú đâm rút kịch
liệt.
Bạch!
Bạch! Bạch!
Tiếng da thịt va chạm mãnh liệt
vang lên liên hồi đầy nhục dục giữa gian tẩm điện tĩnh mịch. Cặc bự như một mũi giáo không ngừng đâm thọc, thúc mạnh vào điểm mẫn
cảm sâu nhất nơi cung quy của nàng. Mỗi lần chạm tới nơi mềm yếu ấy, Tô Vũ Tịch
lại run bắn lên, hai mắt trợn trừng, những tiếng rên rỉ ngọt lịm, đứt quãng
thoát ra từ đôi môi sưng mọng.
"Ưm... a... sâu quá... không
được..."
Cả người nàng nảy lên theo từng
nhịp thúc cuồng bạo của người đàn ông. Tấm lưng gầy guộc chà xát trên mặt bàn
gỗ lạnh lẽo, mái tóc đen nhánh xõa tung, vương vãi khắp nơi như những sợi tơ
vò. Theo mỗi cú va chạm, đôi gò bồng tròn trĩnh, trắng ngần của nàng cũng không
ngừng lay động, nảy lên phập phồng như hai đóa hoa trà trong gió bão, tạo nên
một cảnh tượng dâm mỹ đến tột cùng.
Sở Vĩnh nhìn chằm chằm vào cặp
tuyết lê đang không ngừng mời gọi trước mắt, đôi mắt hắn đỏ ngầu vì dục vọng.
Hắn không thể nhẫn nhịn thêm, liền cúi xuống,
vùi đầu vào hai bầu ngực
nàng.
Hắn tham lam há miệng, ngậm chặt
lấy một bên đỉnh hồng hào đang cương cứng vì khoái lạc mà cắn mút. Cái lưỡi thô
ráp không ngừng càn quét quanh bầu vú tròn đầy, khi thì day nhẹ, khi thì thô
bạo mút mát như muốn rút cạn cả linh hồn của người thiếu nữ.
Bên dưới
vẫn không ngừng đâm thọc điên cuồng, bên trên lại bị giày vò tàn nhẫn, Tô Vũ
Tịch chỉ còn biết yếu ớt ngửa cổ ra sau vô lực rên rỉ.
Lồn nhỏ chật hẹp dưới sự càn quét thô bạo và liên hồi của cự vật khổng
lồ không ngừng tiết ra từng dòng dịch thủy ấm nóng. Sự kích thích quá độ khiến
cơ thể Tô Vũ Tịch hoàn toàn mất kiểm soát, dòng nước dâm mỹ phun trào ra như
suối xuân vỡ đê, tưới ướt đẫm quy đầu nóng rực và phần gốc thô to của người đàn
ông.
Cảm nhận được luồng nhiệt lượng
ấm nóng ấy bao phủ lấy mình, Sở Vĩnh chẳng những không dừng lại mà ngược lại sự hưng phấn trong hắn càng bùng cháy dữ dội hơn. Ánh mắt hắn đục ngầu, hơi thở
nồng nặc mùi dục vọng. Hắn siết chặt
lấy vòng eo nhỏ nhắn đã hằn lên những dấu tay đỏ ửng của nàng, bắt đầu những cú
đâm rút tàn bạo và điên cuồng hơn trước.
"Ư... a... sâu quá...
ngài... chậm một chút..."
Tô Vũ Tịch nức nở, tiếng rên rỉ
giờ đây đã hoàn toàn lạc đi chỉ còn là những thanh âm vỡ vụn thoát ra giữa
những tiếng thở dốc. Nàng cảm thấy như mình đang lênh đênh trên một con thuyền lá
giữa cơn bão lớn, mỗi một cú thúc của hắn đều như muốn đâm xuyên qua tử cung chạm tới tận cùng linh hồn đang run rẩy của nàng. Hai mắt nàng nhắm nghiền,
hàng mi dài đẫm nước mắt rung động kịch liệt, cả người nảy lên theo từng nhịp
đẩy, mồ hôi quyện lấy hương trầm hương tạo nên một mùi vị nồng nàn, ám muội.
Thế nhưng, mọi lời van nài của
nàng đều rơi vào hư không. Sở Vĩnh như một vị tướng điên cuồng trên chiến
trường, chỉ biết tiến lên chiếm lấy mọi ngõ ngách trong cơ thể nàng. Hắn bóp
chặt lấy eo nàng, nâng mông nàng lên cao hơn một chút để cự vật có thể đâm sâu
hơn, nhắm thẳng vào điểm mẫn cảm nhất bên trong vách thịt non mềm mà thúc mạnh.
Mỗi lần quy đầu cứng nhắc va chạm
với nơi sâu nhất ấy, toàn thân Tô Vũ Tịch lại co giật mạnh, khoái cảm mãnh liệt
đến mức khiến nàng tưởng như mình sắp chết đi ngay tại chỗ.
Sở Vĩnh cúi xuống, áp sát gương
mặt đầy mồ hôi vào bên tai nàng, chất giọng khàn đặc mang theo ý cười tà ác đầy
sủng nịnh vặn vẹo:
"Ngoan nào... để phu quân
giúp bé cưng có bầu nhé."
Dứt lời,
hắn lại càng thêm sức, hông đưa đẩy như cuồng phong bão tố, khiến gian tẩm điện
vốn trang nghiêm giờ đây chỉ còn lại tiếng da thịt va chạm kịch liệt và tiếng
rên rỉ triền miên của người thiếu nữ đang dần chìm sâu vào bể dục vọng không
lối thoát.
Sau một hồi chinh phạt điên cuồng, Sở Vĩnh gầm nhẹ một tiếng đầy
thỏa mãn, hắn dồn lực vào hông, thúc mạnh một cú cuối cùng, chôn sâu cặc bự vào tử cung nàng rồi phun trào.
Tô Vũ Tịch nức nở rên rỉ, thân
hình co giật từng hồi theo mỗi luồng tinh dịch nóng hổi đang rót đầy vào
tử cung non nớt. Nàng vô lực nằm đó, đôi chân thon dài vẫn giang rộng trên mặt
bàn gỗ lạnh lẽo, hoàn toàn buông xuôi.
Một lúc lâu sau, khi cơn hưng
phấn dần lắng xuống, Sở Vĩnh mới chậm chạp rút thứ đồ vật to lớn ấy ra khỏi cơ
thể nàng. Nhìn đóa hoa phấn hồng đang run rẩy, có dấu hiệu không giữ nổi dòng
dịch thủy mà rỉ ra ngoài, đôi mắt Sở Vĩnh nheo lại.
Hắn với tay lấy mảnh vải lụa trên
bàn, thong thả vo tròn lại rồi không chút thương tiếc mà nhét sâu vào lồn nhỏ, chặn đứng lối thoát duy nhất.
"Ưm... đau..."
Tô Vũ Tịch khẽ rên lên một tiếng
đau đớn. Bên trong nàng giờ đây vừa đầy ứ vừa bị vật lạ chặn lại, khiến nàng cảm thấy căng chướng vô cùng. Bụng
dưới của nàng gồ lên một cách bất thường. Nàng cảm nhận rõ ràng từng dòng chất
lỏng ấm nóng đang không ngừng va đập bên trong tử cung mà không thể thoát ra
ngoài, khiến nàng khó chịu đến mức muốn phát điên.
Nàng nức nở, đôi bàn tay run rẩy
ôm lấy bụng, đôi mắt đẫm lệ nhìn hắn van xin: "Làm ơn... lấy ra đi... em... em khó chịu lắm..."
Sở Vĩnh không đáp lời. Hắn thản
nhiên bế thốc cơ thể mềm nhũn của nàng lên, sải bước dài tiến về phía giường
lớn. Hắn đặt nàng xuống lớp nệm gấm êm ái, rồi cúi xuống đặt một nụ hôn lên
vầng trán còn vương mồ hôi của nàng.
"Ngoan nào," giọng hắn
trầm xuống, mang theo một loại dịu dàng vặn vẹo "Đây là cách tốt nhất để
giúp em có cơ hội mang thai. Cứ giữ như vậy mà ngủ đi."
[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-10_27.html]
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-12_31.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY