Chương 11
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/5q32RfDhW7]
Tạ Diễn khẽ nheo mắt lại, hơi thở
hắn lúc này đã trở nên đặc quánh, nặng nề như dã thú. Một luồng khoái cảm bệnh hoạn len lỏi dọc sống
lưng khiến da đầu hắn tê dại, từng thớ thịt trên người đều gào thét, thúc giục
hắn phải lao vào chiếm lấy, nghiền nát thanh niên xinh đẹp đang nằm bất động không
chút phòng bị kia.
Cơn gió đêm từ khe cửa lùa vào
khiến thân thể trần trụi của cậu khẽ run lên một cái, đôi chân vô thức hơi co
lại, che giấu đi nơi tư mật non nớt mê người kia.
Tạ Diễn không nhịn được nữa, bàn
tay to lớn thô bạo banh rộng hai chân cậu ra, hành động của hắn thản nhiên như
thể đang bóc mở một món quà vốn dĩ là của mình.
"Ninh Ninh, em xinh đẹp quá..."
Hắn khàn giọng nỉ non, bàn tay
thô ráp bao trọn lấy dương vật nhỏ nhắn, bắt đầu ác ý xoa nắn. Bàn tay còn lại thì
chậm rãi mò xuống phía dưới, những ngón tay chai sần bắt đầu mơn trớn quanh
viền lỗ nhỏ non nớt vẫn còn đang đóng chặt của cậu. Xúc cảm mềm mại nơi đầu
ngón tay khiến ngọn lửa dục vọng trong mắt Tạ Diễn càng bùng cháy mãnh liệt.
Tạ Diễn đột ngột ấn mạnh một ngón
tay vào trong khe thịt nhạy cảm ấy.
“A...”
Dù bị thuốc mê khống chế, nhưng
cơ thể Thẩm Nhất Ninh vẫn không chịu nổi sự xâm nhập thô lỗ này. Cậu khẽ cong
người lên, một tiếng rên rỉ yếu ớt thoát ra từ đôi môi đang hơi hé mở, mười
ngón tay vô thức túm chặt lấy gối đầu.
Tạ Diễn nhìn thấy phản ứng ấy của
cậu thì đáy mắt càng thêm đỏ ngầu. Ngón tay hắn bắt đầu thô bạo khuấy đảo bên
trong vách thịt non mềm.
"Ưm..."
Thẩm Nhất Ninh nức nở, gương mặt
thanh tú vì đau đớn mà trở nên vặn vẹo.
Tạ Diễn nheo mắt thưởng thức biểu
cảm khổ sở đó của cậu, hắn thích thú cảm nhận từng thớ thịt bên trong đang co
thắt lại, bao bọc mút mát lấy ngón tay hắn như một lời cầu xin yếu ớt. Hắn
không dừng lại mà lại tiếp tục đâm mạnh vào vách tường thịt mềm sâu mại bên
trong.
Hắn ghé sát mặt vào tai Thẩm Nhất
Ninh, hơi thở nóng rực phả vào vành tai mẫn cảm:
"Lỗ nhỏ của bé cưng tuyệt
quá."
Bàn tay đang bao trọn dương vật
nhỏ của cậu cũng không ngừng gia tăng tốc độ, vừa xoa nắn vừa siết chặt.
“Haaa...” Sự kích thích tàn bạo
ập đến cùng lúc từ hai nơi khiến cơ thể Thẩm Nhất Ninh hoàn toàn mất khống chế,
eo nhỏ căng cứng, dương vật cũng không kìm được mà giật nảy, bắn ra từng đợt
tinh dịch loãng trắng đục.
Cảnh tượng này giống như một liều
thuốc độc, vừa làm Tạ Diễn say mê, vừa khiến con quái vật tham lam trong lòng
hắn gào thét đòi hỏi nhiều hơn nữa. Nhìn chất lỏng trắng đục vương vãi trên làn
da trắng muốt ấy, Tạ Diễn cảm thấy một sự thỏa mãn bệnh hoạn đang cuộn trào
trong huyết quản.
Hắn không buông tay ngay mà lại
chậm rãi siết nhẹ lấy đầu khấc vẫn còn đang run rẩy sau cao, cảm giác ướt át
dính dấp cùng sự co giật yếu ớt của nơi non nớt ấy khiến đôi mắt Tạ Diễn tối
sầm lại. Hắn dùng ngón cái miết mạnh lên đỉnh nhỏ, tàn nhẫn ép thêm vài giọt
chất lỏng cuối cùng ra ngoài.
Tạ Diễn cứ thế quỳ bất động giữa
hai chân cậu mà thưởng thức chiến tích của mình. Hắn không làm gì thêm mà chỉ
lặng lẽ quan sát gương mặt đẫm mồ hôi và lồng ngực vẫn còn phập phồng vì dư
chấn của Thẩm Nhất Ninh. Trong căn phòng u tối, ánh mắt hắn sáng quắc như một
kẻ tâm thần đang nhìn ngắm món bảo vật trân quý nhất đời mình.
Sau một lúc lâu, Tạ Diễn mới cử
động. Hắn cầm lấy chiếc khăn lụa bên cạnh, tỉ mỉ lau sạch những dấu vết nhớp
nháp trên người cậu. Động tác của hắn đột ngột trở nên dịu dàng đến lạ, như thể
người đàn ông thô bạo giày vò cậu lúc nãy và kẻ đang cẩn thận mặc lại từng lớp
quần áo cho cậu bây giờ là hai người khác nhau.
Trước khi rời đi, Tạ Diễn cúi
xuống, đặt một nụ hôn nhẹ lên vầng trán lạnh lẽo của thiếu niên. Hắn áp sát môi
vào tai cậu dịu dàng nói:
"Đợi ta trở về cưới em."
Tạ Diễn nhìn gương mặt vẫn còn
chìm sâu trong cơn mê man của Thẩm Nhất Ninh lần cuối, rồi mới xoay người bước ra
khỏi phòng.
...
Ánh nắng ban mai xuyên qua khe
cửa, rọi thẳng vào gương mặt nhợt nhạt của Thẩm Nhất Ninh. Cậu khẽ cử động,
ngay sau đó một cơn đau nhức rã rời từ thắt lưng truyền đến khiến cậu khẽ nhíu
mày. Cả cơ thể cậu như vừa bị một cỗ xe ngựa nghiền qua, mỏi nhừ và nặng nề đến
lạ thường.
Thẩm Nhất Ninh cố gắng chống tay
ngồi dậy. Cảm giác khô rát nơi cổ họng và sự khó chịu lạ lẫm ở vùng hạ bộ khiến
cậu vô thức bật ra một tiếng rên rỉ nghẹn ngào.
Thẩm Nhất Ninh đưa bàn tay run
rẩy lên day ấn thái dương đau nhức, đôi môi nhợt nhạt khẽ lẩm bẩm:
"Chẳng lẽ đêm qua mình gặp
ác mộng sao?"
Đang định bước xuống giường, tầm
mắt cậu chợt khựng lại ở tờ giấy trắng được đặt ngay ngắn bên cạnh gối đầu.
Thẩm Nhất Ninh cầm tờ giấy lên, nét chữ rồng bay phượng múa đầy khí thế của Tạ
Diễn lập tức đập vào mắt cậu:
"Phía
Nam lũ lụt nghiêm trọng, Phụ hoàng phái ta đi kiểm tra đột xuất. Lễ trưởng
thành của em ta không thể về kịp, quà sẽ bù sau. Ở yên trong cung đợi ta."
Cậu lặng người nhìn tờ giấy hồi
lâu, đầu ngón tay hơi siết chặt khiến mặt giấy mỏng trở nên nhăn nhúm. Một cảm
giác phức tạp dâng lên trong lòng khiến cậu không biết nên vui hay nên buồn. Suốt
mấy năm qua Tạ Diễn vẫn luôn là người hiện diện nhiều nhất trong cuộc đời cậu, hắn
bảo vệ, chăm sóc cậu từng miếng ăn giấc ngủ. Dẫu cho sự quan tâm ấy đôi khi quá
mực cực đoan khiến cậu thấy nghẹt thở, nhưng Thẩm Nhất Ninh đã sớm coi hắn là
người thân của mình.
Lễ trưởng thành quan trọng như
vậy mà hắn không xuất hiện khiến cậu có chút buồn. Thẩm Nhất Ninh tựa đầu vào
thành giường, đôi mắt trong veo vương chút u sầu.
[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-10.html]
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-12.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY