Chương 10
Cảm nhận được sự thay đổi của Tô Vũ Tịch, Sở Vĩnh càng thêm đắc ý, hắn không còn chút kiêng dè, lưỡi hắn như một loài bò sát, không
ngừng luồn lách vào từng kẽ hở của vách thịt ấm nóng mà mút mát.
Tô Vũ Tịch lúc này đã hoàn toàn
đánh mất lý trí, hai tay vốn định đẩy hắn ra nay lại vô thức bấu chặt lấy mái tóc
đen nhánh của hắn. Nàng nức nở rên rỉ, âm thanh yêu kiều mà bi thương vang vọng
trong gian tẩm điện u tối.
Thân hình nàng ưỡn cong lên như
một cánh cung căng, cổ ngửa ra sau để lộ đường cong thanh mảnh, đôi mắt nàng lờ đờ, đồng tử trắng dã vì khoái cảm quá đỗi mãnh
liệt đang tàn phá thần kinh. Hai bắp đùi trắng nõn không nhịn được mà co giật
liên hồi, những ngón chân cũng vì tê dại mà quắp chặt lại.
Chỉ
một lúc sau, từ sâu
trong lỗ lồn, một
luồng nước dâm ấm nóng
đột ngột phun trào, thấm đẫm cả mặt bàn và vương vãi lên gương mặt đang vùi sâu
của Sở Vĩnh.
Trước
dòng nước dâm đang không ngừng phun ra, Sở Vĩnh chẳng những không né tránh, trái lại còn tham lam há
miệng, nuốt trọn từng ngụm nước dâm ngọt lịm, tanh nồng vào bụng.
Khi dòng suối ấy dần cạn, hắn vẫn
chưa thỏa mãn. Sở Vĩnh tiếp tục liếm láp quanh viền lỗ lồn đang không ngừng co thắt vì dư chấn của cơn cực lạc, lưỡi hắn
tỉ mỉ liếm sạch từng
giọt nước dâm còn sót
lại, không để lãng phí chút nào.
Tô Vũ Tịch nằm vật ra mặt bàn gỗ lạnh lẽo, lồng ngực phập
phồng thở dốc. Tấm
lưng gầy guộc áp sát vào mặt gỗ cứng nhắc, cảm giác buốt giá từ mặt bàn như
muốn thấm vào tận xương tủynhưng chẳng thể dập tắt được ngọn lửa dục vọng tàn
bạo đang thiêu đốt cơ thể nàng. Từ cổ họng khô khốc của nàng thỉnh thoảng lại
bật ra vài tiếng nấc nghẹn ngào như tiếng khóc của một sinh linh nhỏ bé
đã hoàn toàn kiệt sức sau trận bão.
Nàng nhắm nghiền mắt, thần trí
vẫn còn chìm đắm trong cơn mê loạn của khoái cảm nhục nhã vừa rồi, hoàn toàn
không hay biết rằng cơn ác mộng thật sự giờ đây mới chính thức bắt đầu.
Sở Vĩnh chậm rãi đứng thẳng người
dậy. Hắn không vội vàng, bàn tay thô ráp thản nhiên tháo bỏ dải thắt lưng bằng
gấm thêu chỉ vàng ném xuống đất. Hắn thong thả thoát bỏ lớp trung y, để lộ ra
lồng ngực cường tráng với những thớ cơ bắp cuồn cuộn và con cặc sưng to đang không ngừng giật nảy.
Dưới ánh đèn dầu leo lét, bóng
của Sở Vĩnh đổ dài trên mặt đất, bao trùm lấy cơ thể nhỏ bé đang nằm bất động
của Tô Vũ Tịch.
Nàng vẫn duy trì tư thế tủi nhục
ấy, hai chân trắng ngần vô lực giang rộng trên mặt bàn, để lộ ra lồn nhỏ phấn hồng đang ướt đẫm, lấp loáng dưới ánh sáng mờ ảo. Đóa hoa
nhỏ nhoi ấy vì dư chấn của cơn cực lạc vừa rồi mà vẫn không ngừng co thắt từng
đợt như
đang lẳng lơ mời gọi. Những
giọt dịch thủy còn sót lại chậm rãi chảy dọc theo khe đùi, thấm vào mặt gỗ đen
mun, tạo nên một khung cảnh gợi tình đến cực điểm.
Sở Vĩnh nhìn trân trân vào lỗ nhỏ
đang run rẩy kia, ánh mắt hắn đục ngầu, hơi thở trở nên nặng nề và nóng rực.
Hắn tiến lại gần hơn, một bàn tay thô bạo nắm lấy cổ chân nàng, kéo mạnh về
phía mình.
Sự va
chạm đột ngột khiến Tô Vũ Tịch giật mình tỉnh táo lại đôi chút. Nàng hé mở đôi
mắt đẫm lệ, mơ màng nhìn thấy
thân hình trần trụi của người đàn ông đang áp sát cùng với cảm nhận được một thứ gì đó cứng nhắc đang chạm vào đùi trong
của mình.
Nàng run
rẩy định khép chân lại theo bản năng, nhưng hai tay Sở Sát đã giữ chặt nàng lại.
Hai cánh tay nhỏ bé của nàng vô lực
đẩy vào lồng ngực săn chắc của hắn, giọng nói nghẹn ngào vỡ vụn:
"Không... làm ơn... tha cho
ta... xin ngài..."
Tiếng van nài của nàng mỏng manh
như cánh ve sầu trước cơn bão lớn, chẳng thể làm lay động trái tim sắt đá của
kẻ đang nắm quyền sinh sát trong tay. Sở Vĩnh khẽ nhếch môi, nụ cười tà ác ấy
càng thêm đậm nét dưới ánh đèn dầu mờ ảo. Hắn cúi xuống, hơi thở nóng rực phả
vào phần cổ trắng ngần của nàng, thanh âm trầm đục mang theo ý vị đe dọa
rõ rệt:
"Mẫu hậu ở cung trong hẳn là
đang mong mỏi có cháu bế lắm rồi. Nếu chúng ta không 'nỗ lực' nhanh một chút,
sợ rằng em khó lòng mà ăn nói với bà."
Dứt lời, hắn không để nàng có cơ
hội thốt thêm lời nào. Bàn tay to lớn cầm lấy cự vật khổng lồ đang sưng tấy vì
dục vọng, nhắm thẳng vào lỗ lồn đang
không ngừng co thắt rồi bất ngờ dồn lực thúc mạnh một cú lút cán.
"A...!"
Một tiếng hét thất thanh xé toạc
sự tĩnh mịch của tẩm điện. Tô Vũ Tịch ưỡn cong người, đầu ngón tay cào mạnh lên
mặt bàn gỗ lạnh lẽo, hai mắt nàng
trợn trừng trắng rã vì cơn đau đớn tột cùng khi bị xé rách, nhưng ngay sau đó,
một luồng khoái cảm kinh người từ nơi vách thịt mẫn cảm xộc thẳng lên đại não.
Nơi ấy vốn dĩ vừa trải qua một
đợt cao trào, vẫn còn đang nóng rực và mềm yếu vô cùng, nay đột ngột bị một vật
thể to lớn và nóng hổi lấp đầy, cảm giác
căng chướng đến cực hạn khiến nàng tưởng như cơ thể mình bị xẻ làm đôi, nhưng
chính sự va chạm mãnh liệt ấy lại khơi dậy những bản năng nguyên thủy nhất.
Vách thịt non mềm, nóng hổi không
ngừng co thắt kịch liệt, siết chặt lấy cự vật của hắn. Từng thớ thịt bên trong như
những chiếc miệng nhỏ, tham lam mút mát, bao bọc lấy sự xâm nhập thô bạo của
người đàn ông. Dòng dịch thủy dâm mỹ theo cú đâm mạnh mẽ ấy mà bắn tung tóe lên bụng Sở Vĩnh.
Tô Vũ
Tịch nằm vật ra bàn thở dốc, hai
chân vô lực quấn chặt lấy thắt lưng hắn.
[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-11_27.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY