Chương 10

 

Tạ Diễn chậm rãi leo lên giường, sức nặng của người đàn ông khiến chiếc giường gỗ cũ kỹ phát ra tiếng kẽo kẹt chói tai trong đêm tĩnh mịch. Song hắn chẳng lo Thẩm Nhất Ninh sẽ tỉnh giấc bởi vì hắn đã lén pha thuốc mê vào chén sữa mà cậu uống trước khi ngủ.

Dưới ánh trăng lờ mờ, làn da trắng sứ của người nằm trên giường càng thêm nhợt nhạt, hàng lông mày thanh tú khẽ nhíu lại, trông cậu như đang chìm sâu trong một cơn ác mộng không lối thoát.

Tạ Diễn không vội vàng, hắn chống một tay lên gối, nghiêng người, dùng ánh mắt nóng rực đầy tính xâm lược chậm rãi thưởng thức con mồi béo bở ngay trước mắt. Tầm mắt hắn tham lam càn quét khắp gương mặt cậu, từ vầng trán cao xuống sống mũi thẳng tắp, rồi dừng lại ở bờ môi đỏ mọng đang hơi hé mở đầy mời gọi.

Ngón trỏ thô ráp của Tạ Diễn thô bạo miết mạnh lên viền môi dưới của cậu, xúc cảm mềm mại khiến đôi mắt hắn nheo lại đầy hưởng thụ. Không dừng lại ở đó, ngón tay hắn đột ngột ấn mạnh vào trong khoang miệng ấm nóng của Thẩm Nhất Ninh, bắt đầu khuấy đảo một cách càn rỡ.

"Ưm..."

Dù đang chìm sâu trong cơn mê man, cảm giác bị dị vật xâm nhập khiến Thẩm Nhất Ninh theo bản năng cảm thấy khó thở. Cậu khẽ hừ nhẹ một tiếng trong cổ họng, đôi mày càng nhíu chặt hơn, cái đầu nhỏ ngọ nguậy muốn né tránh ngón tay đang làm càn trong miệng mình.

Phản ứng yếu ớt, tội nghiệp ấy của cậu không những không khơi dậy chút lòng trắc ẩn nào trong hắn, trái lại còn như đỏ thêm dầu vào lửa, khiến ngọn lửa dục vọng đen tối trong đáy mắt Tạ Diễn bùng lên dữ dội hơn.

Tạ Diễn si mê nhìn dòng nước bọt trong suốt không kịp nuốt bắt đầu rỉ ra từ khóe môi cậu. Một sự thỏa mãn bệnh hoạn bò dọc sống lưng hắn, máu trong người hắn như sôi sùng sục. Hắn thích nhìn dáng vẻ chật vật này của cậu, thích thấy cậu phải ngoan ngoãn nằm trong vòng tay hắn, mặc hắn muốn làm gì thì làm.

"Ngoan nào, Ninh Ninh, đừng trốn."

Hắn thì thầm, giọng nói khàn đặc đầy vẻ hưởng thụ.

Tạ Diễn rút ngón tay đã ướt đẫm nước miếng ra khỏi khuôn miệng nhỏ nhắn của Thẩm Nhất Ninh, hắn không lau đi mà thản nhiên đưa lên mũi hít hà, rồi lại chậm rãi vươn đầu lưỡi liếm sạch chút chất lỏng nhớp nháp ấy như đang thưởng thức mỹ vị nhân gian. Ánh mắt hắn lúc này đã chẳng còn chút lý trí nào, chỉ còn lại sự ham muốn trần trụi và bệnh hoạn đến cực điểm.

Tầm mắt dâm ô của hắn trượt xuống, dừng lại ở lớp áo lót bằng lụa mỏng đang phập phồng theo từng nhịp thở dồn dập của người đẹp. Tạ Diễn vươn tay, dứt khoát giật phăng nút thắt, mạnh bạo vén vạt áo sang hai bên.

Khoảnh khắc lớp vải lụa bị tách ra, từng tấc da thịt trắng nõn, gầy gò của Thẩm Nhất Ninh hoàn toàn phơi bày dưới ánh trăng lạnh lẽo. Khung xương quai xanh tinh tế, lồng ngực mảnh khảnh trắng như tuyết, tất cả đều toát lên vẻ gợi dục đến cùng cực, kích thích con dã thú đang ngủ say trong hắn.

Tạ Diễn nín thở, đôi mắt đỏ ngầu dán chặt vào cơ thể ngọc ngà trước mặt. Sự chiếm hữu cuồng loạn trào dâng như sóng dữ. Bàn tay thô ráp chai sần vì quanh năm cầm kiếm của hắn bắt đầu mơn trớn làn da non mềm của cậu.

Cuối cùng, những ngón tay của hắn dừng lại trước hai núm vú hồng nhạt đang co rúm lại vì cái lạnh của cậu. Tạ Diễn không chút thương tiếc mà dùng ngón cái và ngón trỏ kẹp lấy một bên, bắt đầu vê miết rồi kéo dãn một cách tàn nhẫn.

Dưới sự tàn phá thô bạo ấy, hạt đậu nhỏ vốn mềm mại nhanh chóng sưng đỏ, cương cứng như một quả chín mọng nước mời gọi người ta hái xuống. 

"Hức..."

Thẩm Nhất Ninh dù đang trong cơn mê cũng không nén được tiếng rên rỉ nghẹn ngào vì đau đớn. Cơ thể cậu co rúm lại, hai tay vô thức túm chặt lấy tấm ga giường nhăn nhúm. Mồ hôi lạnh rịn ra trên vầng trán thanh tú, cậu vô thức lắc đầu một cách yếu ớt như con thú nhỏ bị dồn vào đường cùng muốn trốn chạy khỏi nanh vuốt kẻ đi săn.

Nhưng cậu càng đau đớn, Tạ Diễn lại càng hưng phấn. Hắn cúi thấp người xuống, há miệng ngậm lấy bên vú còn lại, đầu lưỡi nóng rực quấn lấy hạt đậu nhỏ mà day nghiến, mút mát. Tiếng mút mát hòa cùng tiếng thở gấp dồn dập nặng nề của gã đàn ông đang động dục vang vọng khắp không gian u tối.

Sau khi thỏa mãn cơn khát, Tạ Diễn mới chậm rãi ngẩng đầu lên. Ánh mắt hắn giờ đây không còn chút gì gọi là tỉnh táo, nó đục ngầu và đặc quánh dục vọng. Mắt hắn dán chặt vào hai núm vú đã bị giày vỏ đến sưng tấy như đang chiêm ngưỡng một tác phẩm quý giá. Trên đỉnh hạt đậu nhỏ vẫn còn vương lại lớp nước bọt óng ánh của hắn, chậm rãi chảy xuống lồng ngực đang phập phồng của Thẩm Nhất Ninh.

Hắn nhìn cậu, khóe môi khẽ nhếch lên một nụ cười lạnh lẽo đầy tà khí. Dưới tác dụng của thuốc mê, Thẩm Nhất Ninh hoàn toàn không hay biết mình đang bị xâm phạm, cậu nằm đó, ngoan ngoãn đến mức khiến Tạ Diễn hưng phấn đến run rẩy cả người.

Tạ Diễn vươn tay, dùng lòng bàn tay thô ráp đầy vết chai sạn vuốt ve vùng bụng phẳng lì của cậu. Cảm nhận sự mềm mại và ấm nóng tỏa ra từ bên dưới lớp da thịt mỏng manh, đôi mắt hắn lại càng thêm đục ngầu.

Bàn tay Tạ Diễn không dừng lại lâu, hắn dứt khoát mò xuống phía dưới, những ngón tay thon dài nắm chặt lấy cạp quần của cậu rồi dùng lực kéo mạnh nó xuống.

Dưới ánh trăng lờ mờ, đôi chân thon dài trắng muốt và nơi tư mật của người đẹp dần lộ ra, phơi bày trần trụi trước ánh mắt tham lam của kẻ đứng đối diện. Giữa hai chân trắng nõn nà, dương vật nhỏ nhắn của cậu nằm im lìm, xinh đẹp và non nớt tựa như một nụ hoa tinh khiết chưa từng bị vấy bẩn, đang run rẩy chờ đợi bị đàn ông hái xuống và vò nát.

 [LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-9.html]

[LINK-NEXT=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-11.html]
🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!