Chương 1
Ngự hoa viên đêm nay chìm trong biển đèn lồng rực rỡ, tiếng sáo trúc du dương hòa cùng tiếng cười nói rộn ràng tạo nên
một bầu không khí vô cùng náo nhiệt.
Đây vốn dĩ là yến tiệc để thưởng
hoa, nhưng ai nấy đều ngầm hiểu rằng đây thực chất là buổi tuyển chọn trá hình,
nơi các công tử từ những gia tộc danh giá cố gắng biểu diễn tài năng của mình hòng
được lọt vào mắt xanh của Thái tử Tạ Diễn để được trở thành Thư đồng bên cạnh người.
Tạ Diễn ngồi trên ghế cao, ánh
mắt hờ hững lướt qua từng bóng dáng đang ra sức diễn trò dưới đài. Trong mắt
hắn, tất cả họ chẳng khác gì những con rối gỗ bị giật dây, những gã hề non nớt
đang ra sức phô diễn sự kệch cỡm của mình. Một sự chán ghét dâng lên trong
lòng, hắn ghét cái cách họ cố gắng vặn vẹo bản thân để làm vừa lòng hắn, ghét
cả những nụ cười giả tạo đang nở trên khuôn mặt của họ.
"Nhi thần thấy thân thể không
được khỏe, xin phép phụ hoàng cho nhi thần lui trước." Tạ Diễn đứng dậy, khẽ
khom người, hai tay chắp lại hành lễ, rồi chưa đợi Hoàng thượng trả lời đã xoay
người bước xuống thềm.
Tạ Diễn men theo con đường lát đá
tiến về phía hồ sen vắng vẻ. Gió đêm mang theo hơi ẩm mát lạnh cùng hương sen
thoang thoảng phần nào xua tan sự bực dọc trong lòng hắn.
Khi vừa rẽ qua một khóm trúc, một
bóng dáng nhỏ bé đột ngột lọt vào tầm mắt khiến bước chân hắn hơi khựng lại. Giữa
không gian thanh vắng, đứa trẻ ấy đang nằm rạp sát mặt đất, nửa thân trên gầy
gò rướn hẳn ra phía mặt hồ sâu thẳm.
Dưới ánh trăng mờ nhạt, Tạ Diễn
nhận ra đó là Thẩm Nhất Ninh, con trai út của Thẩm Thượng Thư. Đứa bé này hắn
từng nghe nói qua, từ nhỏ đã hay ốm yếu, bệnh tật, được Thẩm gia cưng như cưng
trứng.
Tạ Diễn khẽ nhướng mày. Một báu
vật quý giá được bảo bọc kỹ càng như thế giờ đây lại đang nằm rạp giữa lớp cỏ
đẫm sương đêm. Thật là một cảnh tượng thú vị.
Thẩm Nhất Ninh không hề hay biết
có người đang đứng ngay phía sau mình. Cậu bé vẫn kiên nhẫn vươn tay ra, những
ngón tay nhỏ nhắn cố gắng với tới một chú chim sẻ đang thoi thóp giữa đám bèo
xanh rì.
Trong khoảnh khắc
ấy, Tạ Diễn nhìn thấy sự trong sáng hiện rõ trên gương mặt non nớt của Thẩm Nhất
Ninh. Nó khác hẳn với vẻ giả tạo của những kẻ vừa nãy hắn thấy ở yến tiệc. Một
cảm giác tò mò lóe lên trong đôi mắt sâu thẳm của vị Thái tử trẻ.
Tạ Diễn cứ thế đứng im quan sát,
đôi mắt không rời khỏi bóng lưng gầy guộc đang run rẩy vì lạnh của Thẩm Nhất
Ninh. Hắn không có ý định giúp đỡ, cũng không có ý định rời đi. Hắn chỉ muốn
xem sự lương thiện đơn thuần kia có thể kiên trì được bao lâu dưới cái giá lạnh
của đêm sương.
Thẩm Nhất Ninh rốt cuộc cũng chạm
được vào lớp lông vũ ướt sũng của con chim, bàn tay bé xíu cẩn thận vớt con
chim lên rồi nhẹ nhàng ôm nó vào lòng mình.
Chú chim sẻ yếu ớt nép sát vào
lòng cậu, những giọt nước còn đọng trên lông vũ lăn dài xuống vạt áo, thấm ướt
một mảng nhỏ. Thẩm Nhất Ninh cúi đầu thật thấp, đôi mắt long lanh dưới ánh
trăng thì thầm như đang dỗ dành một đứa trẻ:
"Đừng sợ nữa, từ nay về sau
ta sẽ chăm sóc cho ngươi, được không?"
Tạ Diễn vẫn đứng yên sau khóm
trúc, ánh mắt hắn không rời khỏi cảnh tượng ấy dù chỉ một khắc. Hắn vốn đã quen
với sự giả dối, nhưng khoảnh khắc này lại khiến lòng hắn có chút dao động. Đứa
trẻ gầy gò, yếu ớt đến mức được cả Thẩm gia nâng niu như báu vật lại liều mình
nằm rạp bên hồ sâu để cứu một con chim nhỏ. Không có toan tính, cũng không phải
đang diễn cho ai xem, chỉ đơn thuần là sự trong sáng đến nao lòng.
Một nụ cười nhạt hiếm hoi thoáng
qua khóe môi Tạ Diễn, dường như có chút gì đó ấm áp vừa len lỏi vào tim hắn. Giữa
cái chốn kinh thành đầy rẫy những kẻ chỉ biết diễn trò, bóng dáng nhỏ bé đang
loay hoay bên bờ hồ kia trông lại thuận mắt đến lạ kỳ.
Tạ Diễn bước tới, tiếng lá trúc
xào xạc dưới chân khiến Thẩm Nhất Ninh giật mình ngẩng đầu lên. Đôi mắt to
tròn, long lanh ánh nước của cậu bé hiện lên tia kinh ngạc khi nhìn thấy hắn.
"Thái... Thái tử điện hạ..."
Thẩm Nhất Ninh lắp bắp gọi một
tiếng. Cậu cuống quýt muốn đứng dậy hành lễ nhưng đôi tay vẫn đang bao bọc lấy
chú chim sẻ khiến tư thế của cậu trở nên vô cùng lúng túng.
Tạ Diễn không nói gì, hắn chậm
rãi quỳ một chân xuống, thu hẹp khoảng cách giữa hai người. Hắn chẳng nề hà gấu
áo bào quý giá chạm vào bùn đất, bàn tay thon dài lạnh lẽo nhẹ nhàng nâng cằm Thẩm
Nhất Ninh lên.
Ánh trăng soi rõ những giọt nước
còn đọng trên hàng mi dài của đứa nhỏ. Tạ Diễn nhìn xoáy vào đôi mắt trong veo
đang phản chiếu bóng hình của chính mình, giọng nói trầm thấp vang lên:
"Ngươi không sợ sao? Một
mình ở đây, lại còn dám liều mình cứu một con chim nhỏ thế này?"
Thẩm Nhất Ninh ngước nhìn hắn,
đôi mắt trong veo không hề có lấy một tia e dè hay sợ hãi mà hắn thường thấy.
Cậu khẽ mỉm cười, giọng nói trong trẻo như sương sớm.
"Thần không sợ ạ. Nếu thần
không giúp thì nó sẽ chết mất."
Tạ Diễn hơi khựng lại, đôi lông
mày sắc sảo khẽ nhướng lên. Hắn vốn đã quen với việc người khác nhìn mình bằng
ánh mắt sùng bái hoặc sợ hãi, nhưng sự tự nhiên đến kỳ lạ của đứa trẻ trước mặt
khiến hắn khó hiểu, thậm chí còn thoáng chút bối rối hiếm có.
" Ngươi... không sợ ta thật
sao?" Hắn khẽ hắng giọng, cố gắng lấy lại vẻ lạnh lùng thường ngày, nhưng
giọng nói vẫn bất giác dịu đi vài phần.
Nhất Ninh lắc đầu nguầy nguậy,
mái tóc hơi rối khẽ lay động trong gió. Cậu cười hì hì, vẻ mặt vô cùng chân
thành:
"Không sợ ạ. Điện hạ không đáng sợ chút nào, người còn rất đẹp trai và còn tốt bụng nữa chứ."
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY