Chap 30
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/5filYnzttn]
Sau một hồi lâu tự mình nhún trên cơ thể Hoàng Tuyên, y rốt cuộc cũng không
chịu nổi nữa. Đôi chân Trường An bủn rủn, cả cơ thể mềm nhũn đổ ụp
vào lồng ngực vững chãi của Hoàng Tuyên. Y thở
hổn hển, tiếng nấc nghẹn ngào hòa cùng nước mắt chảy dài làm lem nhem cả
lớp phấn son cầu kỳ trên mặt y. Trường An vừa khóc
vừa run rẩy cầu xin Hoàng Tuyên tha cho mình.
“Em..em không được...hức...tha
em...phu quân”
Tiếng "phu quân" thốt
ra từ đôi môi sưng mọng ấy như một liều thuốc kích thích cực mạnh khiến Hoàng
Tuyên hưng phấn đến phát điên. Hắn không hề mảy may thương xót y, bàn tay to lớn lập tức siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh ấy,
rồi bắt đầu những cú thúc đầy điên cuồng và tàn
nhẫn.
Ở phía sau, Hoàng Lâm vừa dùng những ngón tay thô ráp liên tục gảy nhẹ trêu chọc đầu nhũ hoa đã sưng tấy của Trường An, vừa
ghé sát tai y mà nói những lời trêu chọc:
"An nhi, chỉ có bấy nhiêu
thôi mà đệ đã không chịu nổi rồi sao? Đêm nay là đêm đại hỷ, nến hỷ còn chưa
cháy hết một nửa, thời gian còn dài lắm. Đệ yếu ớt thế này thì làm sao hầu hạ cho
cả hai chúng ta đây?"
Trường An tuyệt vọng lắc đầu, đôi
môi run rẩy muốn thốt lên những lời van xin nhưng
những cú thúc lút cán liên tiếp của Hoàng Tuyên khiến y không thể thốt nên lời.
Âm thanh duy nhất thoát ra khỏi cổ họng y lúc này chỉ còn là những tiếng rên rỉ
vỡ vụn, hòa lẫn với tiếng khóc nghẹn ngào:
"A... không... xin... hức...
dừng... lại..."
Dưới sự công kích tàn bạo đồng
thời từ cả hai phía, cơ thể Trường An run rẩy dữ dội, khoái cảm bệnh hoạn ập
đến khiến hạ thể y không ngừng co thắt rồi phun ra từng dòng nước dâm nhầy
nhụa, thấm đẫm cả đôi chân gầy gò và bám đầy trên cây gậy thịt nóng rực đang
không ngừng cày xới bên trong của Hoàng Tuyên.
Chứng kiến cảnh tượng đó, đôi mắt
Hoàng Tuyên đỏ ngầu vì hưng phấn tột độ. Hắn gầm nhẹ một tiếng, đôi bàn tay
siết chặt lấy eo Trường An đến mức để lại những vết hằn đỏ thẫm, rồi bắt đầu
những cú đâm lút cán mạnh bạo hơn, mỗi nhịp thúc đều nhắm thẳng vào vào nơi sâu
nhất, nhạy cảm nhất, như muốn đóng đinh y vào cơ thể mình.
Ở phía sau, Hoàng Lâm khẽ cười
một cách tà ác. Hắn đưa bàn tay xuống dưới, hứng lấy những giọt dịch thể nhơ
nhớp đang rỏ xuống từ nơi giao hợp rồi đưa lên trước đôi môi đang run rẩy của
Trường An.
"An nhi, nhìn xem đệ bị bọn
ta dạy dỗ dâm đãng đến mức nào này." - Hắn ghé sát tai y thì thầm, giọng
nói đầy sự nhục mạ - "Nào, thử đi, nếm thử nước dâm của chính em tiết ra
xem nó có ngọt ngào như em không."
Trường An sợ hãi đến cực điểm, y
điên cuồng lắc đầu, đôi môi run rẩy cố tránh né ngón tay của Hoàng Lâm. Thế
nhưng, trong tư thế bị kẹp chặt giữa hai người đàn ông, y hoàn toàn không có
đường trốn thoát. Hoàng Lâm thô bạo dùng tay cạy miệng y ra, đút sâu ngón tay
vương đầy dịch thể vào bên trong khoang miệng nhỏ bé của y.
Cảm nhận vị mằn mặn hòa cùng mùi
mồ hôi của chính mình, Trường An cảm thấy một cơn buồn nôn mãnh liệt xộc lên
tận cổ họng. Y tuyệt vọng nức nở, nước mắt tuôn rơi lã chã thấm đẫm cả ga
giường đỏ rực của đêm đại hỷ.
Cả đêm
ấy, Trường An bị tra tấn không ngừng nghỉ dưới sự điên cuồng của hai anh em.
Y bị ép phải chịu đựng sự xâm
chiếm kịch liệt hết lần này đến lần khác. Khi cơ thể y
đã kiệt quệ, Hoàng Tuyên và Hoàng Lâm vẫn không có ý định buông tha.
Tiếng nức nở của y khản đặc rồi cuối cùng chỉ còn là những tiếng thở dốc yếu
ớt. Y nhìn lên trần điện xa hoa, nơi những hoa văn rồng phượng tinh xảo đang
uốn lượn, chúng dường như đang giễu cợt nỗi đau của y.
Trường An biết rõ, kể từ khoảnh
khắc này, dù y có gào thét đến lạc giọng, thì cũng sẽ không có một ai đến cứu y.
Bởi lẽ, sau buổi lễ bái đường ấy, y đã danh chính ngôn
thuận trở thành vợ của hai gã điên này.
END
[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chap-29.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY