Chap 29
Sau khi buổi lễ kết thúc, Trường An bị đưa vào tẩm điện.
Trường An ngồi trên mép giường,
hai tay đan chặt vào nhau, bộ hỷ phục rực rỡ lúc này lại trở nên nặng nề ngàn
cân khóa chặt lấy sự tự do cuối cùng của y.
Két...
Cánh cửa khép lại, cắt đứt chút
hy vọng mong manh của y. Hoàng Tuyên thong thả bước tới, hắn chậm rãi dùng
thanh ngọc nâng tấm khăn voan đỏ che mặt y lên. Dưới ánh nến bập bùng, gương
mặt Trường An dù đã được điểm phấn son kỹ càng vẫn không giấu nổi vẻ hoảng loạn
tột độ hiện rõ trong đôi mắt đẫm nước của y.
"An nhi, từ nay về sau, đệ
thực sự là người của bọn ta rồi." - Hoàng Tuyên khàn giọng nói, bàn tay hắn
dịu dàng vuốt ve gò má của y.
Hoàng Lâm lúc này cũng bước tới,
hắn thong thả cởi bỏ lớp áo ngoài, để lộ cơ thể cường tráng bên trong. Hắn cúi
xuống, đặt một nụ hôn lên bờ vai đang run lên của Trường An, giọng nói chứa đầy
sự chiếm hữu bệnh hoạn:
"Đừng sợ, tối nay bọn ta sẽ
đối xử với đệ thật 'tử tế'. Dù sao thì... đây cũng là đêm đại hỷ của chúng ta
mà."
Xoẹt!
Lớp hỷ phục tinh xảonhanh chóng
bị Hoàng Lâm thô bạo xé mở, để lộ làn da trắng ngần nhưng đầy rẫy những dấu vết
đỏ ửng nhục nhã mà hai anh em họ đã để lại từ trước.
Hoàng Tuyên ngồi tựa lưng vào
thành giường, đôi mắt đỏ ngầu hưng phấn nhìn chăm chằm vào cơ thể trắng ngần
đang run rẩy của Trường An. Hắn không vội vàng chiếm lấy y ngay mà lại nở một
nụ cười đầy tà ác.
Hoàng Tuyên vỗ mạnh xuống đùi
mình, khàn giọng ra lệnh: "An nhi, lại đây. Hôm nay là ngày vui của chúng
ta, em phải tự mình hầu hạ phu quân chứ?"
"Đúng vậy, An nhi, hôm nay
là ngày đại hỷ, đệ phải làm cho bọn ta vui lòng chứ?" – Hoàng Lâm khàn
giọng nói, bàn tay gân guốc vuốt ve tấm lưng trần đang run rẩy của y.
Trường An run rẩy, đôi mắt nhòe
lệ nhìn hai kẻ điên trước mặt. Y biết mình đã không còn đường lui. Dưới sự thúc
ép của Hoàng Lâm từ phía sau, Trường An run rẩy bò về phía Hoàng Tuyên. Ngoan
ngoãn dạng chân ngồi lên đùi y, đôi tay gầy gò của y bám lấy vai hắn, rồi dưới
sự chỉ dẫn của Hoàng Tuyên, y chậm rãi nâng hông, căn chỉnh rồi từ từ hạ thân
mình xuống, để gậy thịt to lớn của hắn đâm xuyên qua lỗ nhỏ mềm mại của mình.
"Ưm... đau... đau
quá..."
Trường An ngửa cổ thét lên một
tiếng nghẹn ngào, cả cơ thể run rẩy khi bị thứ thô to ấy lấp đầy.
"Đừng... xin hai người... em
không làm được..." – Trường An nức nở cầu xin.
"Không được." – Hoàng
Tuyên cười lạnh, hắn giữ chặt hông y, giọng nói mang theo sự ra lệnh tuyệt đối
– "Tự mình nhún đi, ngoan nào."
Trường
An lúc này hoàn toàn vụn vỡ, y thấy mình như một món đồ chơi tình dục bị hai gã đàn ông điên cuồng điều
khiển theo ý muốn. Y bất lực run rẩy chống hai tay lên
lồng ngực vững chãi của Hoàng Tuyên, nâng cơ thể yếu ớt của mình lên rồi bắt đầu nhấp nhô lên xuống một cách chậm chạp và khó khăn.
Mỗi lần
hạ thân xuống, gậy thịt to lớn và nóng rực của Hoàng Tuyên lại đâm xuyên qua lỗ
nhỏ mềm mại, lấp đầy y đến mức nghẹt thở. Cảm giác bị xé toạc ra khiến
y thét lên nghẹn ngào, nhưng đồng thời, một luồng điện
tê dại cũng chạy dọc sống lưng khi vách trong non mềm ấy bị ma sát kịch liệt
với dương vật cứng rắn của Hoàng Tuyên.
Lúc này,
Hoàng Lâm cũng không chịu yên phận ngồi nhìn. Hắn bước tới từ phía
sau, áp sát lồng ngực nóng hổi vào tấm lưng trần đẫm mồ hôi đang run rẩy của Trường An. Một bàn tay của hắn vươn
ra phía trước, thô bạo xoa nắn hai nhũ hoa đã sưng đỏ vì bị kích thích, trong
khi bàn tay còn lại lại luồn xuống dưới, mân mê nơi tư mật đang kẹp chặt lấy
dương vật của anh trai mình.
Sự kích thích điên cuồng từ hai phía khiến Trường An hoàn toàn mất đi lý trí. Cơ thể y co giật từng hồi, miệng không ngừng phát ra những tiếng rên rỉ vỡ vụn, vừa đau đớn vừa mang theo một khoái cảm tội lỗi. Trong khoảnh khắc ấy, Trường An nhận ra mình đã thực sự chìm sâu vào vũng lầy của hai kẻ điên cuồng này.
[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chap-28.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY