Chap 28
Sau cái chết của tiên đế, Hoàng Tuyên chính thức bước lên ngôi vua, trở thành hoàng đế mới của vương triều. Tuy nhiên
trên thực tế, quyền lực tối thượng
ấy lại được chia làm đôi, Hoàng Lâm và Hoàng Tuyên cùng nắm
giữ giang sơn, tạo nên một cục diện cân bằng dị thường.
Sau hôm đó Trường An cuối
cùng cũng được đưa ra khỏi mật thất
tối tăm sau nhiều tháng bị giam cầm. Thế nhưng, y nhanh chóng nhận ra mình chỉ
là chuyển từ một chiếc lồng chật hẹp sang một chiếc lồng rộng lớn và xa hoa hơn mà thôi. Trường An vẫn bị giấu kín trong cung điện
nguy nga, xung quanh là trùng trùng lớp lớp thị vệ canh giữ, hoàn toàn tách biệt với thế giới bên ngoài.
Một thời gian sau, giữa một đêm trăng khuyết, Trường An cuối cùng cũng chuyển dạ. Tiếng khóc chào đời của
đứa trẻ đã xé tan bầu không
khí ngột nạt trong cung. Đó
là một cô công chúa nhỏ nhắn xinh đẹp với đôi mắt trong veo như mặt hồ mùa thu.
Cả Hoàng Tuyên và Hoàng Lâm đều vui mừng khôn xiết. Họ cùng nhau đặt tên cho
đứa bé là Hoàng An Nhiên, với
mong muốn đứa nhỏ sẽ có một đời bình yên. Nhưng đối với Trường An đó lại là một cái tên đầy mỉa mai khi đứa trẻ
được sinh ra từ trong tội ác và dục vọng.
Khi Trường An ôm đứa con nhỏ
trong tay, hơi ấm từ làn da mềm mại và hơi thở đều đặn của bé con khiến trái
tim vốn đã chai sạn của y bỗng chốc bừng sáng trở lại. Bao nhiêu nỗi uất hận tích
tụ bấy lâu dường như cũng tan biến trong khoảnh khắc này. Y cúi xuống dịu dàng
hôn lên trán con. Trong bóng tối bao trùm của cuộc đời y, An Nhiên chính là ánh
sáng duy nhất, là sợi dây mỏng manh níu giữ y lại với thực tại khắc nghiệt này.
Y tự nhủ, dù mình có phải thối rữa trong cung điện này thì cũng phải bảo vệ An
Nhiên bằng mọi giá.
Thời gian thấm thoát thoi đưa,
công chúa nhỏ An Nhiên giờ đây đã tròn ba tuổi. Vào năm này, Hoàng Tuyên và
Hoàng Lâm cũng quyết định tổ chức một đại điển hôn lễ bí mật ngay trong cung
cấm.
Ngày đại hỷ, khắp cung điện được
trang hoàng bằng sắc lụa đỏ rực rỡ, nhưng đối với Trường An, sắc đỏ ấy lại không
mang ý nghĩa của hạnh phúc mà nó lạnh lẽo và chói mắt như màu của máu. Đứng
trước gương, y chết lặng nhìn bóng hình mình trong bộ hỷ phục thêu rồng phượng
tinh xảo. Lớp áo nhiều tầng nặng nề cùng chiếc đai lưng siết chặt khiến y cảm
thấy vô cùng nghẹt thở, lồng ngực y phập phồng như bị bóp nghẹt bởi những xiềng
xích vô hình.
Tâm lý Trường An lúc này tràn
ngập sự mâu thuẫn. Y đã từng là một nam nhân với chí hướng cao xa, từng mơ về một
mái ấm bình dị cùng vợ và con, vậy mà giờ đây lại phải khoác lên mình bộ hỷ
phục nhục nhã này, chuẩn bị làm vợ chung cho hai kẻ đã hủy hoại cuộc đời mình.
Mỗi nhành hoa cài tóc, mỗi lớp phấn son trên gương mặt đều như một cái tát vào
lòng tự trọng đã nát bấy của y.
Cạch.
Lúc này, cánh cửa phòng bỗng bật
mở. Một bóng dáng nhỏ bé hoạt bát lao vào như một tia nắng hiếm hoi xua tan
sương mù.
"Mẫu thân! Mẫu thân đẹp
quá!"
An Nhiên với đôi má phúng phính
và đôi mắt tròn xoe ngây thơ chạy đến bên cạnh y, giơ hai cánh tay nhỏ xíu ra
đòi bế. Nhìn thấy con, trái tim đang thắt lại của Trường An bỗng chốc mềm nhũn.
Y cúi xuống, gạt đi giọt nước mắt chực trào, vòng tay ôm lấy thân hình nhỏ nhắn
của con vào lòng.
Nhìn nụ cười hồn nhiên không chút
ưu tư của An Nhiên, Trường An hít một hơi thật sâu. Trong khoảnh khắc ấy, y
bỗng thấy tất cả những đắng cay mà mình đánh đổi suốt mấy năm qua đều là xứng
đáng. Chỉ cần An Nhiên được sống trong hạnh phúc, y sẵn lòng bước vào cái lồng
mà hai tên điên ấy đã chuẩn bị sẵn.
Buổi lễ thành thân diễn ra trong bí
mật nên chỉ có vài người thân cận đến xem. Trường An bị kẹp chặt ở giữa hai
người đàn ông, đôi tay y bị kẹp chặt bởi bàn tay to lớn của Hoàng Tuyên và
Hoàng Lâm. Mỗi bước đi, tiếng trang sức trên mũ phượng của y lại va vào nhau
lạch cạch, tựa như tiếng xích sắt đang siết chặt lấy linh hồn y. Sắc đỏ rực của
hỷ phục bao phủ lấy ba người, tạo nên một khung cảnh vừa diễm lệ vừa quái dị.
Đứng trước bàn thờ tổ tiên,
Trường An bị hai cánh tay rắn chắc giữ chặt lấy, ép y phải thực hiện nghi lễ giao
bái.
"Nhất bái thiên địa..."
"Nhị bái cao đường..." "Phu thê đối bái!"
Trường An biết mình không phải là
tân nương mà là vật hiến tế tội nghiệp đang bị tế sống cho dục vọng vô đáy của
hai anh em họ. Lời thề nguyện trăm năm gắn kết mà Hoàng Tuyên và Hoàng Lâm thì
thầm vào tai y lúc này chẳng khác nào bản án chung thân không ngày ân xá.
Dưới lớp khăn voan đỏ, nước mắt Trường An lặng lẽ thấm vào lớp phấn son được tô điểm cầu kỳ. Y chính thức bị đóng đinh vào cuộc đời của hai con quỷ này, mãi mãi không thể chạy thoát.
[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chap-27.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY