Chap 27
Kể từ ngày ấy, hai kẻ điên cuồng ấy hoàn toàn rũ bỏ lớp mặt nạ cuối cùng,
phơi bày bản tính vặn vẹo đến kinh tởm vốn có. Ban ngày, Hoàng Tuyên và
Hoàng Lâm sẽ đóng vai những
kẻ si tình, chúng sẽ đối xử với y bằng sự ôn nhu đến cực điểm, sẽ tự tay đút cho y từng thìa canh bổ, dùng những lời lẽ dịu
dàng nhất để dỗ dành y. Nhưng khi màn đêm buông xuống,
bản tính thú vật của chúng mới thực sự trỗi dậy. Đêm nào y cũng bị chúng đè xuống giường, chịu đựng những cú đâm rút thô
bạo vào lỗ nhỏ sưng tấy.
Đặc biệt là vào những tháng cuối
thai kỳ, hai bầu ngực vốn dĩ phẳng lỳ của Trường An nay lại trở
nên căng mọng, to hẳn ra và bắt đầu rỉ ra những dòng sữa trắng đục. Mỗi tối, bọn chúng sẽ đè y xuống giường,
thay phiên nhau ngậm lấy đầu vú đã sưng đỏ của y mà ra sức mút mát. Chúng sẽ
dùng bàn tay to lớn của mình bóp mạnh vào bầu ngực căng cứng của y, ép cho dòng
sữa chảy ra nhiều hơn rồi cúi xuống hút lấy một cách tham lam. Tiếng bú mút
"chùn chụt" vang lên nhầy nhụa mỗi tối khiến Trường An chỉ biết khóc
nức nở, hai tay bấu chặt vào ga giường trong sự xấu hổ tột cùng. Đôi khi chúng
còn ác ý ngậm sữa trong miệng rồi mớm cho y, ép y phải nuốt lấy thứ do chính cơ
thể mình tiết ra.
Càng về những tháng cuối, bụng
Trường An ngày càng lớn. Trong những đêm dài bị
hành hạ đến lịm đi, Trường An đã từng nhiều lần nảy ra ý định làm hại đứa bé
trong bụng để kết thúc tất cả. Y nhìn vào phần bụng đã nhô cao rõ rệt mà
lòng tràn đầy uất nghẹn.
Thế nhưng, mỗi khi bàn tay y chạm lên lớp da bụng căng bóng, cảm nhận được
sinh linh bé nhỏ bên trong khẽ cựa quậy bên trong y lại không nỡ ra tay. Dù đứa
trẻ này là kết quả của sự cưỡng ép và nhục nhã, nhưng với y đây là người thân duy nhất còn sót
lại trên thế gian này. Y không thể nhẫn tâm giết chết mầm sống vô tội ấy, dù mầm sống ấy được gieo rắc bởi
những con quỷ.
Y cứ thế chìm trong bế tắc, vừa yêu thương vừa ghê tởm chính sinh linh mình
đang mang trong người.
Bầu không khí trong mật thất hôm
nay bỗng căng thẳng đến mức nghẹt thở. Số lượng thị vệ canh gác bên ngoài tăng
lên gấp bội, tiếng giáp sắt va chạm lạch cạch truyền vào tai y khiến lòng dạ y
bồn chồn không yên. Cả Hoàng Tuyên và Hoàng Lâm đều đi
biệt tích từ sớm, bỏ mặc y trong căn phòng rộng lớn với cái bụng nặng nề và nỗi
lo âu vô hình bủa vây. Trường An cứ thế trằn trọc cả đêm, một tay y cẩn
thận ôm lấy sinh linh đang cựa quậy trong bụng mình, một tay bấu chặt lấy mép
giường chờ đợi trong vô vọng.
Mãi đến tận sáng sớm hôm sau cánh
cửa đá nặng nề mới chậm rãi mở ra. Trường An giật mình ngồi dậy, đôi mắt
mở to hãi hùng khi thấy hai bóng dáng quen thuộc bước vào. Hoàng Tuyên và Hoàng
Lâm xuất hiện nhưng không còn
dáng vẻ chỉnh tề như thường
ngày nữa. Cả người bọn họ đẫm
máu, từ vạt áo bào đến đôi tay đều thấm
đẫm những giọt máu đỏ thẫm
còn chưa kịp khô, mùi tanh nồng nặc lập tức xộc lên mũi khiến y cảm thấy buồn nôn.
Trường An hoảng sợ lùi sâu vào
góc giường, hơi thở y trở nên
dồn dập. Nhưng Hoàng Tuyên đã
nhanh chóng bước tới, hắn không màng đến y phục vẫn còn bẩn thỉu, trực tiếp ôm
lấy bả vai y trấn an. Giọng hắn khàn đặc vì mệt mỏi nhưng lại chứa đựng
một sự thỏa mãn điên cuồng:
"An nhi đừng sợ. Mọi chuyện kết thúc rồi. Bấy
lâu nay bọn ta giấu em ở đây không chỉ vì muốn độc chiếm em,
mà vì lão hoàng đế chưa bao giờ tin em đã chết. Ông ta vẫn
không ngừng tìm kiếm truy sát em."
Trường
An sững sờ, cảm giác lạnh lẽo chạy dọc sống lưng khiến y rét run người.
Hoàng
Lâm lúc này cũng bước đến, hắn thản nhiên dùng vạt áo gạt đi những vết máu
trên mặt, rồi vui vẻ ôm chầm lấy y vào lòng, vùi đầu vào cổ y mà hít hà mùi sữa
ngọt ngào trên người y.
"Tối qua bọn ta đã kết thúc
mọi chuyện rồi. Lão già đó đã chết. Từ giờ trở đi vương triều này sẽ là của chúng ta, và đệ... cũng
vĩnh viễn là của chúng ta. Không còn ai trên thế gian này có thể chia cách ba
người chúng ta nữa."
Tâm trạng Trường An lúc này rối bời như tơ vò. Trường An cảm thấy nhẹ nhõm vì y không còn phải lẩn trốn sự truy sát của hoàng đế nữa nhưng ngay sau đó là sự tuyệt vọng tột cùng bao trùm lấy linh hồn y. Y hiểu rằng mình đã không còn nơi nào để chạy, cũng không còn ai để cầu cứu, chỉ phải bất lực chịu đựng sự chiếm hữu điên cuồng của hai người đàn ông này.
[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chap-26.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY