Chap 26
Hoàng Lâm hoàn toàn phớt lờ những tiếng nấc nghẹn ngào của Trường An. Hắn dùng hai bàn tay to lớn gân guốc siết chặt lấy vòng eo mảnh khảnh
của y, cố định cơ thể tội nghiệp ấy lên người mình rồi bắt đầu những cú đâm rút kịch liệt. Mỗi lần va chạm
đều sâu đến mức tưởng chừng như muốn xuyên thủng cả tử cung, đâm thẳng vào sinh linh nhỏ bé tội nghiệp kia. Cơ thể Trường An xóc
nảy dữ dội, trông y lúc này chẳng khác nào một con búp bê vải bị hỏng, lung lay
vô định trước cơn cuồng phong mang tên dục vọng.
Trường An lúc này hoàn toàn bất lực, hai chân y bị
banh rộng ra hết mức, treo lơ lửng giữa không trung một cách nhục nhã. Y tuyệt vọng chỉ có thể nhắm nghiền mắt,
cố gắng trốn tránh thực tại tàn khốc, nhưng như vậy chỉ càng khiến cảm giác bị lấp đầy bởi cây gậy chướng nóng to lớn của Hoàng Lâm
trở nên rõ rệt hơn bao giờ hết. Sự xâm nhập thô bạo khiến lồng ngực y phập phồng đau đớn, nước mắt sinh
lý lại trào ra ướt đẫm gương mặt vốn đã tái nhợt.
Hoàng Tuyên đứng ngay bên cạnh, đôi mắt đỏ ngầu
hưng phấn nhìn chằm chằm vào cảnh em trai mình đang điên cuồng tàn phá người
thiếu niên này. Sự kích thích
từ tiếng xác thịt va chạm khiến thú tính trong hắn bùng nổ, không thể chờ đợi thêm được nữa, hắn vội cúi xuống hung
hăng ngậm lấy đôi môi đang run rẩy của Trường An mà tham lam mút mát.
Bàn tay
to lớn của Hoàng Tuyên cũng không hề rảnh rỗi, hai bàn tay thô bạo nhào nặn đôi
gò bông đã cương cứng vì bị kích thích của y. Hết bóp mạnh lại dùng
móng tay cào mạnh lên núm vú khiến Trường An run bắn lên, cả người co rút vì sự
kích thích từ hai nơi.
"Ư... hức..."
Trường
An cảm thấy mình như một miếng thịt bị xẻ làm đôi, phía dưới phải chịu sự va
chạm thô bạo của Hoàng Lâm, phía trên là sự chiếm đoạt đầy thú tính của Hoàng
Tuyên.
Tâm trí
Trường An lúc này hoàn toàn trống rỗng, chỉ còn lại nỗi đau đớn và sự ghê tởm
tột độ.
Dù trong
lòng ghê tởm đến tột
độ, nhưng cơ thể đang mang thai ba tháng lại trở nên
nhạy cảm một cách kì lạ. Dưới những cú thúc tàn
bạo của Hoàng Lâm, lỗ nhỏ Trường An co thắt kịch liệt, y mau chóng đạt đỉnh rồi
phun ra từng dòng nước dâm nhầy nhụa, nhuốm bẩn cả tấm nệm lụa sang
trọng. Trong cơn mê loạn của dục vọng, y vô thức siết
chặt lấy dương vật to lớn của Hoàng Lâm như đang cầu hoan.
Hoàng Lâm nhìn thấy dáng vẻ dâm
đãng này của y thì ánh mắt càng thêm tối sầm. Hắn vung tay giáng một cú đánh "Chát!"
thật mạnh lên mông Trường An, khiến mông thịt trắng nõn đỏ bừng lên, hằn lên dấu
năm ngón tay dữ tợn. Hắn ghé sát tai y, khàn giọng mắng yêu:
"Miệng
thì nói không muốn, vậy mà cái lỗ nhỏ này lại ngậm chặt lấy ta như vậy sao?
Thật là một kẻ dâm đãng."
Hoàng
Tuyên đứng bên cạnh, hơi
thở của hắn cũng trở nên dồn dập khi chứng kiến cảnh em trai mình tàn phá y. Hắn cúi xuống hung hăng ngấu nghiến đôi môi đang sưng
mọng của Trường An, chặn đứng những tiếng rên rỉ vỡ
vụn cố thoát ra khỏi cổ họng. Bàn tay hắn vẫn
không ngừng vân vê, kéo dãn hai núm vú đã sưng đỏ đến rỉ máu, tận hưởng sự run rẩy nhục nhã của con mồi.
Sau một
hồi giày vò kịch liệt, Hoàng Lâm gầm nhẹ lên một tiếng, dồn toàn lực thúc mạnh những cú cuối cùng
vào sâu tận bên trong tử cung, nơi đang bao bọc sinh linh nhỏ bé kia, rồi bắn thẳng từng luồng tinh dịch nóng bỏng đặc sệt vào sâu
bên trong y.
Trường An hai mắt trắng dã, cả cơ
thể co giật kịch liệt theo từng đợt phun trào của hắn. Tâm trí y đã hoàn toàn
vỡ vụn giữa đống hỗn độn của dục vọng dơ bẩn và nỗi nhục nhã ê chề. Trường An
cảm nhận được cái bụng hơi nhô của mình đang căng tức, nặng trĩu vì chứa đựng
quá nhiều tinh dịch của Hoàng Lâm
Y hoàn
toàn kiệt sức, cơ thể vô lực dựa hẳn vào lồng ngực rắn chắc của Hoàng Lâm, đôi tay gầy gò run rẩy ôm chặt lấy phần bụng hơi nhô lên
của mình như muốn bảo vệ sinh linh nhỏ bé bên trong. Y không nhịn được nữa mà tuyệt vọng nức nở thành tiếng.
Hoàng
Tuyên nhìn dáng vẻ suy sụp ấy của y, ánh mắt không hề có chút hối lỗi nào, chỉ
có sự chiếm hữu bệnh hoạn ngày càng đậm đặc. Hắn cúi xuống, dịu dàng hôn nhẹ lên vầng trán
đẫm mồ hôi của Trường An. Nhưng nụ hôn ấy không mang
lại hơi ấm mà chỉ khiến y thêm rùng mình vì kinh tởm.
"Ngoan nào An nhi, đệ vất vả rồi... Giờ đến lượt ta."
Hắn chậm rãi nhận lấy cơ thể mềm
nhũn, nhầy nhụa mồ hôi và tinh dịch của y từ tay Hoàng Lâm. Hoàng Tuyên siết
chặt lấy hông y, ép hai chân y phải dang rộng thêm lần nữa. Không một lời báo
trước, hắn dứt khoát dùng dương vật đang cương cứng đến phát bỏng của mình đâm
sâu vào lỗ nhỏ đã nát bấy của y.
PHẬP!
Cơn đau xé toạc lại một lần nữa
ập đến. Trường An trợn trừng mắt, cả cơ thể co rút lại. Lỗ nhỏ vốn đã đầy ắp
tinh dịch của Hoàng Lâm nay lại bị dương vật to lớn của Hoàng Tuyên căng rộng
khiến nước dâm cùng tinh dịch nhầy nhụa bên trong cơ thể y bắn ra ngoài, vương
vãi khắp sàn nhà.
Trường An không còn sức để thét lên nữa. Y chỉ có thể bất lực chịu đựng sự luân phiên giày vò không hồi kết của hai anh em họ. Giữa bóng tối u uất của mật thất, tâm trí y đã hoàn toàn tan biến, chỉ còn lại nỗi đau xác thịt và sự chiếm hữu điên cuồng đến vặn vẹo của bọn hắn.
[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chap-25.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY