Chap 25
Hai tháng đầu tiên ở mật thất, Trường An cứ ngỡ mình đang sống trong một
giấc mộng hão huyền. Hoàng Tuyên và Hoàng Lâm bỗng chốc đối xử với y tốt đến mức không tưởng. Họ không còn xích y
lại, cũng không còn những trận giày vò xác thịt đến chết đi sống lại nữa. Thậm chí, khi y cảm thấy nôn nao,
khó chịu trong người, hai người đàn ông ấy còn kiên nhẫn vuốt lưng, dỗ dành y
từng chút một. Đã có lúc, Trường An lầm tưởng rằng họ đã thực sự hối
lỗi, muốn dùng sự dịu dàng này để bù đắp cho y.
Nhưng sự dịu dàng đó càng kéo dài, lòng Trường An càng bất an. Y thấy bụng
mình dạo gần đây hơi nhô lên, cơ thể mệt mỏi và thèm ngủ một cách kỳ lạ.
Một buổi chiều nọ, khi
Hoàng Lâm đang dịu dàng đút từng thìa cháo tổ yến cho y, Trường An cuối cùng
cũng không kìm được. Y nắm lấy vạt áo hắn, đôi mắt ngấn lệ, giọng run run hỏi:
"Hoàng Lâm... tại sao... tại sao hai người lại đối xử với đệ như vậy? Đệ cảm thấy... cơ thể mình rất
lạ. Có phải... hai người đã
cho đệ uống thuốc gì không?"
Hoàng Lâm khựng lại một chút. Hắn đặt bát cháo xuống, nụ cười trên môi không
những không mất đi mà càng thêm sâu. Hắn vươn tay ra, chậm rãi vuốt ve gò má xanh xao của y,
rồi bàn tay lạnh lẽo ấy trượt dần xuống, dừng lại ngay phần bụng hơi nhô lên của Trường An.
"An nhi, đệ không cảm nhận được sao?" – Hắn ghé sát tai y thì thầm,
giọng nói trầm thấp như tiếng của ác
quỷ – "Trong này... có kết tinh của ta và đệ. Đệ mang thai rồi An nhi ạ."
Trường An trừng lớn mắt, cả người y như bị dội một gáo nước lạnh.
Mang thai? Mình mang thai sao?
"Không... không thể nào..." – Y nức nở, cố gắng đẩy bàn tay hắn ra
khỏi bụng mình – "Thả tôi ra! Tôi muốn đi! Tôi không muốn sinh nó!"
Rầm!
Tiếng cửa đập mạnh vang lên khiến
Trường An giật nảy mình. Hoàng Tuyên đằng đằng sát khí bước tới.
Nghe thấy lời y nói, gương mặt hắn lập tức trở nên âm lãnh. Sự dịu dàng giả tạo
suốt hai tháng qua hoàn toàn biến mất. Hắn lao đến, thô bạo bóp chặt lấy cằm y, ép y phải nhìn thẳng
vào đôi mắt đỏ ngầu của mình.
"Em muốn đi đâu? Em định mang theo con của ta đi đâu
hả?"
Trường An mấp máy môi muốn
nói điều gì đó để cầu xin nhưng Hoàng
Tuyên không cho y cơ hội đó. Hắn tiến đến, thô bạo đè chặt y xuống giường.
Nhận ra hai người bọn hắn định
làm gì, Trường An sợ hãi đến mức hồn siêu phách lạc. Y cố sức giãy ra, giọng y lạc đi vì hoảng
loạn:
"Đừng... xin hai người... còn đứa bé... nó vẫn còn nhỏ lắm... không thể chịu nổi đâu.."
Y hy vọng vì đứa trẻ này mà bọn họ sẽ nương tay với y. Thế nhưng đáp lại y chỉ là tiếng
cười lạnh lẽo đến thấu xương của Hoàng Tuyên. Hắn cúi thấp người xuống, đầu lưỡi nhớp nháp liếm nhẹ qua
vành tai đang run rẩy của y, chất giọng trầm đục mang theo sự hưng phấn đến bệnh hoạn:
"An nhi, đệ tưởng ta không biết đệ đang nghĩ gì
sao? Thái y đã nói rồi, thai nhi được ba tháng đã ổn định, rất khỏe mạnh.
Giờ là lúc đệ phải bù đắp lại quãng thời gian ta phải
nhịn nhục chờ đợi rồi."
Dứt lời, bàn tay thô ráp của hắn bắt đầu thô bạo xé
toạc lớp y phục mỏng manh trên người Trường An, để lộ làn da trắng sứ
giờ đây tái nhợt vì sợ hãi. Trường An vùng vẫy trong tuyệt vọng, nhưng sức lực yếu ớt của
kẻ mang thai làm sao chống lại được với tên điên ấy.
Cùng lúc đó, Hoàng Lâm cũng lẳng lặng bước tới cạnh
giường. Hắn không nói lời nào, chỉ thong thả cởi bỏ lớp quần áo của
mình, để lộ cây gậy gân guốc
và đã cương cứng đến phát tím. Ánh mắt hắn nhìn Trường
An không có một chút thương xót, chỉ có dục vọng nguyên thủy của một con thú
săn mồi đối với con mồi mà mình yêu thích.
Sau khi lột sạch quần áo của Trường An, Hoàng Tuyên dùng hai cánh
tay rắn chắc bế xốc cơ thể mềm nhũn của y lên. Trường An hoảng loạn cực
độ, đôi tay gầy gò vội bấu
chặt lấy vai hắn, đôi mắt sợ hãi
nhìn về phía Hoàng Lâm đang đợi sẵn.
Sau đó Trường An cảm thấy
mình bị Hoàng Lâm giữ chặt
lấy eo, rồi bị ép nuốt trọn dương
vật của hắn một cách thô bạo.
PHẬP!
Toàn bộ cây gậy thịt nóng rực gân
guốc của Hoàng Lâm lập tức đâm sâu vào lỗ nhỏ còn đang run rẩy của Trường An.
"AAA...!"
Tiếng thét xé lòng của Trường An vang vọng khắp mật thất tối tăm. Cảm giác bị xé toạc đột ngột khiến y trợn trừng mắt, hơi thở nghẹn lại không thốt nổi câu cầu xin nào. Nước mắt y tuôn rơi lã chã, chảy dài trên gò má tái nhợt của Trường An.
[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chap-24.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY