Chap 24
Cuộc hoan lạc tàn khốc cuối cùng cũng kết thúc. Thân thể Trường An giờ đây đầy những vết cắn, vết hôn đỏ ửng, và tinh dịch trắng đục dơ bẩn vương vãi khắp
nơi.
Hoàng Tuyên thong thả đứng lên chỉnh
lại y phục, rồi hắn cúi xuống
nâng niu bế Trường An lên. Cánh tay y buông thõng, đung đưa theo từng nhịp bước của hắn.
"Ngoan quá." –
Hoàng Lâm đi bên cạnh, hắn nhẹ
nhàng vuốt ve lọn tóc đã bết
dính mồ hôi của y, dịu giọng thì
thầm.
Cả hai âm thầm đưa y trở về cung thông qua đường hầm bí mật rồi bọn họ nhốt y vào một mật thất xa hoa ở sâu trong tẩm cung.
Đêm đó, Trường An bắt đầu lên cơn sốt cao.
Cả người y nóng như hòn than, gương mặt tái nhợt phủ một lớp mồ hôi mỏng,
môi không ngừng lẩm bẩm những lời van xin đứt quãng trong cơn mê sảng. Hoàng
Tuyên và Hoàng Lâm thay phiên nhau túc trực bên giường. Nhìn dáng vẻ yếu ớt này
của y, bọn họ thấy đau lòng khôn
xiết, hận không thể gánh chịu thay y.
Thái y thân tín được triệu đến
gấp trong đêm. Sau khi bắt mạch hồi lâu, gương mặt già nua của lão hiện rõ sự
kinh hãi xen lẫn bàng hoàng. Lão run rẩy quỳ sụp xuống đất, giọng nói lạc đi:
"Bẩm... bẩm hai vị điện
hạ... An Ninh Hầu... y... y đã mang thai được hơn một tháng rồi."
Căn phòng rơi vào sự im lặng đến
đáng sợ. Cả Hoàng Tuyên và Hoàng Lâm đều rất sững sờ.
Mang thai? An nhi có con của mình sao?
Sự ngạc nhiên nhanh chóng bị thay thế bởi một cảm giác vui sướng điên cuồng.
Hoàng Tuyên nhìn chằm chằm vào phần bụng vẫn còn bằng phẳng của Trường An, đôi
mắt lóe lên tia sáng rực rỡ. Hắn tin chắc rằng đứa trẻ này là kết tinh của tình yêu giữa hắn và y. Hoàng
Lâm cũng cho rằng đứa bé này là của
hắn, hắn vuốt ve bàn tay lạnh ngắt của Trường An, thương tiếc hôn lên trán y.
"Haha... tốt... tốt lắm!" – Hoàng Tuyên bật cười thành tiếng,
thanh âm khàn đặc đầy thỏa mãn.
Nhưng ngay sau đó, gương mặt hắn đột ngột trở nên âm lãnh. Hắn bước lại gần
thái y, rút mũi kiếm lạnh lẽo kề sát cổ lão, giọng nói trầm thấp đầy đe dọa:
"Chuyện này nếu lọt ra ngoài, không chỉ cái đầu của ngươi không giữ
được, mà cả gia đình nhà
ngươi cũng sẽ phải chôn cùng. Đã rõ chưa?"
Thái y run cầm cập, đầu đập mạnh
xuống sàn đá:
"Thần... thần không dám! Thần tuyệt đối giữ kín miệng!"
Hoàng Tuyên hừ lạnh một tiếng, ra hiệu cho lão lui ra sau khi kê thuốc xong.
Hắn quay lại giường ngồi xuống bên cạnh Hoàng Lâm. Cả hai gã đàn ông giờ đây cùng nhìn xuống người
thiếu niên đang hôn mê trên giường. Đứa trẻ này sẽ là xiềng xích vĩnh cửu buộc
chặt Trường An với bọn họ. Y
sẽ không bao giờ có thể chạy trốn được nữa.
Trường An trong cơn mê man khẽ rên rỉ một tiếng, y không hề biết rằng địa
ngục thật sự bây giờ mới chính thức bắt đầu.
Trường An tỉnh dậy với cơn đau
khắp người. Đầu y nặng trĩu như chứa chì, từng cơn đau nhức chạy dọc
sống lưng, lan ra khắp cơ thể.
Chỉ cần khẽ động đậy, cảm giác bỏng rát nơi hạ thể lại ập tới, không ngừng nhắc nhở y về trận hoan lạc
kinh hoàng trước đó.
Trường An mờ
mịt nhìn quanh căn phòng xa
hoa lạ lẫm này, cả căn phòng tỏa ra mùi trầm hương
dịu nhẹ, nhưng lúc này nó lại chỉ khiến y thấy nghẹt thở.
Mình chưa chết sao? Đây là đâu?
Ầm... ầm...
Lúc này tiếng cửa đá nặng
nề chuyển động đã kéo y về
thực tại. Trường An run rẩy, y theo
bản năng co người lại phía góc giường, hai tay siết chặt lấy tấm chăn lụa mềm mại dưới thân.
Hoàng Tuyên bước vào, trên tay bưng một bát thuốc còn bốc khói nghi ngút. Hắn không còn dáng vẻ hung bạo như
hôm qua nữa. Hoàng Tuyên ngồi xuống cạnh giường, ánh mắt nhìn y
tràn đầy vẻ trìu mến. Hắn đưa tay vuốt ve mái tóc rối của y, động tác nhẹ nhàng
như nâng niu một món đồ sứ dễ vỡ
nhưng lại khiến Trường An lạnh sống lưng.
"An nhi tỉnh rồi sao? Ngoan, uống chút thuốc đi, đệ vẫn còn sốt."
Trường An nhìn bát thuốc, rồi lại
nhìn gương mặt ôn nhu của hắn. Y không hiểu. Đáng lẽ ra y phải bị tra
tấn, bị xích lại sau cuộc trốn chạy mới đúng. Tại sao giờ hắn lại đối xử với y dịu dàng như thế này?
Hoàng Tuyên múc một thìa thuốc,
thổi nhẹ rồi đưa đến bên môi y. Trường An sợ hãi mím chặt môi, đầu hơi nghiêng
đi né tránh.
Hoàng Tuyên không tức giận, hắn
chỉ khẽ cười, bàn tay còn lại của hắn lặng lẽ đặt lên bụng y, xoa nhẹ qua lớp
chăn mỏng.
"Đừng bướng bỉnh. Đệ phải mau
khỏe lại mới được... "
Hắn giấu nhẹm chuyện y mang thai
vì hắn đã quá hiểu y,
nếu biết trong bụng mình đang mang dòng máu của hắn, Trường An chắc chắn sẽ không tiếc thân mình mà tìm cách bóp
chết sinh linh nhỏ bé ấy.
...
Ngày tháng cứ thế trôi qua
trong mật thất tối tăm.
Trường An giống như một con chim bị cắt đứt đôi cánh, sống trong sự nâng niu
đầy bệnh hoạn của cả hai anh em họ. Hoàng Tuyên sẽ mang đến cho y những món
mà y thích nhất, còn Hoàng Lâm thì ngày nào cũng đến, hắn sẽ dịu dàng xoa bóp đôi chân sưng tấy
cho y, dùng những lời lẽ đường mật nhất để vỗ về y.
Nhưng sự dịu dàng đó lại khiến Trường An cảm thấy bất an tột độ.
Y thấy bụng mình dạo gần đây thường xuyên nôn nao, cơ thể mệt mỏi và thèm
ngủ hơn hẳn. Mỗi khi y lơ mơ sắp ngủ,
Trường An đều cảm nhận được
những ánh mắt nóng rực của hai anh em họ, bọn họ sẽ chăm chú nhìn chằm chằm vào bụng y, rồi dịu dàng vuốt ve nó mà không biết chán.
Trường An cảm thấy mình như đang rơi vào một cái bẫy ngọt ngào nhưng đầy nọc độc. Y muốn hỏi, muốn phản kháng, nhưng nhìn bốn bức tường đá lạnh lẽo và sự canh giữ nghiêm ngặt bên ngoài, y nhận ra mình chẳng thể làm gì ngoài việc chờ đợi bọn hắn nói sự thật cho y.
[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chap-23.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY