Chap 23
Trường An nấc nghẹn, dịch vị và nước mắt hòa lẫn vào nhau rồi chảy xuống cằm. Y cảm thấy
buồn nôn kịch liệt, cổ họng bị lấp đầy bởi thứ nóng hổi to lớn ấy khiến y không thể thở nổi, nhưng những cú thúc đằng sau lại buộc y nuốt nó
vào sâu hơn.
Sự tuyệt vọng bủa vây lấy tâm trí Trường An. Y nhắm chặt mắt, không muốn
nhìn, không muốn nghe, nhưng cảm giác nhục nhã vẫn cứ mơn trớn từng tế bào thàn kinh của y. Y giống như một con búp bê rách nát bị hai kẻ điên
cuồng thay nhau chà đạp.
Phía sau, Hoàng Tuyên ghì chặt eo y, những cú đâm lút cán đều nhắm thẳng vào điểm nhạy cảm nhất của y. Trường An run rẩy kịch
liệt, hạ thể nóng rát như bị thiêu đốt. Dưới sự kích thích từ cả hai phía, lỗ
nhỏ của y co thắt điên cuồng, bất ngờ phun ra một luồng nước dâm trong suốt,
thấm đẫm lên đùi của Hoàng Tuyên và lớp lá khô dưới đất.
"Ưm... ưm...!"
Trường An trợn trừng mắt, cả người co giật, tiếng thét bị chặn đứng bởi cây gậy thịt của Hoàng Lâm. Cả cơ thể Trường An mềm nhũn ra như sợi bún.
Nhìn thấy luồng nước dâm phun ra, đôi mắt Hoàng Tuyên đỏ ngầu dục vọng. Hắn
gầm nhẹ một tiếng, tốc độ thúc đẩy càng thêm dồn dập, mạnh bạo. Hoàng Lâm cũng
bắt đầu thở dốc, hắn túm chặt tóc Trường An, nhịp nhấp nhô của hông càng lúc
càng nhanh, đâm thẳng vào sâu trong cuống họng của y.
"An nhi... nhìn ta này... " - Giọng Hoàng Tuyên khàn đặc, đầy thú
tính.
Sau một lúc lâu, cả hai
người đàn ông cùng lúc gầm lên. Hoàng Tuyên thúc mạnh một cú cuối cùng rồi bắn thẳng luồng tinh dịch nóng
hổi vào sâu trong lỗ nhỏ của Trường An. Cùng lúc đó, Hoàng Lâm cũng gồng mình,
phun ra tất cả tịch dịch đặc sệt
vào khoang miệng y.
Trường An nghẹn ứ, tinh dịch
trắng đục không thể nuốt hết tràn ra khỏi khóe môi, dính cả lên trên mặt và cổ y. Sau khi được bỏ ra, cả người Trường An đổ ập xuống mặt đất như một con búp bê vải đã bị chơi nát, cơ thể y tràn ngập mùi tanh nồng của nam nhân, đôi mắt vô hồn nhìn vào
khoảng không vô định.
Hai con quỷ vẫn đứng đó, chúng nhìn
món đồ chơi của mình nằm rệu rã giữa vũng bùn dục vọng, khuôn mặt chúng hiện rõ
sự thỏa mãn và vặn vẹo đến cực cùng.
Lúc này, tiếng sột soạt
của vải vóc lại vang lên, đi
kèm với đó là hơi thở nóng rực của Hoàng Lâm ngay sát bên tai. Hắn không hề có
ý định dừng lại. Bàn tay lạnh lẽo của hắn đột ngột nắm chặt lấy eo Trường An,
thô bạo lôi cơ thể mềm nhũn của y ngồi dậy theo tư thế quỳ.
"Đệ tưởng như vậy là xong sao?" – Hoàng Lâm thì thầm, giọng nói
chứa đầy sự chiếm hữu vặn vẹo.
Hắn vòng ra sau, áp sát lồng ngực rắn chắc vào tấm lưng đầy vết trầy xước
của y. Không một lời báo trước, hắn nắm lấy gậy thịt cương cứng trở lại của mình, dứt khoát đâm mạnh vào lỗ
nhỏ vẫn còn đang run rẩy, đầy ắp tinh dịch của Hoàng Tuyên.
PHẬP!
"Ư... AAA!"
Trường An thét lên một tiếng nấc nghẹn, cả người cong lên vì đau đớn. Cảm
giác bị lấp đầy một lần nữa khiến y muốn ngất đi. Tinh dịch từ lần trước bị cú
thúc mạnh bạo của Hoàng Lâm ép ngược ra ngoài, trào ra nhầy nhụa trên đùi y.
Đừng mà... Tha cho tôi... đau quá...
Trong khi Hoàng Lâm bắt đầu nhịp hông dồn dập, mỗi cú đâm đều nhắm vào chỗ
sâu nhất như muốn đánh dấu chủ quyền, thì Hoàng Tuyên lại bước đến trước mặt
Trường An. Hắn nhìn dáng vẻ bị em trai mình thúc tới mức xóc nảy của y, đôi mắt đỏ ngầu gân máu hiện lên sự
thích thú bệnh hoạn.
Hoàng Tuyên đưa tay bóp mạnh cằm y, ép y phải ngẩng khuôn mặt đẫm lệ lên.
Hắn rút ra một sợi dây xích bạc mảnh nhưng chắc chắn từ trong áo bào. Rồi chậm rãi quấn nó quanh cổ
Trường An, siết nhẹ khiến y thấy khó
thở.
"Nhìn cho kỹ, từ nay đây sẽ vòng cổ của em." – Hoàng Tuyên cười gằn, tay kia bắt đầu mơn
trớn đôi gò bồng đang phập phồng của y, thỉnh thoảng lại dùng móng tay nhấn mạnh vào hai núm vú đang cương cứng.
Trường An bị kẹt giữa hai tên điên này. Phía sau là sự tàn
phá kịch liệt của Hoàng Lâm, phía trước là sự dày vò điên cuồng của Hoàng Tuyên. Tiếng xích bạc va chạm "leng keng" hòa cùng tiếng thịt
va nhau vang vọng khắp khu
rừng sâu thẳm.
Tầm nhìn Trường An dần nhòe đi, ý thức y tan rã thành từng mảnh vụn.
Rách
rồi... thực sự rách rồi... Ai cũng được... giết tôi đi...
Hoàng Lâm phía sau càng
thúc càng mạnh, hắn cúi xuống cắn mạnh vào vai y, giọng khàn đặc:
"An nhi... đệ vĩnh viễn không thoát được đâu."
Cuối cùng, Trường An hoàn toàn không chịu nổi nữa, y kiệt sức ngất đi trong sự hành hạ tàn bạo của bọn chúng.
[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chuong-22.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY