Chap 21
Trong lúc đó, sâu trong bìa rừng.
Trường An cũng vừa tỉnh
dậy giữa những bụi gai chằng chịt. Toàn thân y đau nhức, những vết cắt rỉ máu
bắt đầu khô lại, bám dính vào bộ
lễ phục rách nát. Y run rẩy chống tay ngồi dậy, hơi thở vẫn còn đứt quãng vì sợ
hãi.
Phải đi tiếp. Không được dừng lại.
Y loạng choạng đứng dậy,
đôi chân đã sưng tấy vì chạy quá
nhiều. Đi được một đoạn, y bỗng nghe thấy tiếng vó ngựa dồn dập và tiếng
chó săn sủa vang từ phía xa. Tim Trường An như ngừng đập.
Họ đến rồi. Nhanh như vậy sao?
Y hoảng loạn nhìn quanh, thấy một hốc cây mục nát phía trước, y vội vàng
chui tọt vào đó, cố thu mình nhỏ nhất có thể. Y bịt chặt miệng để ngăn những tiếng nấc phát ra, nước mắt
lại không ngừng trào ra.
Tiếng bước chân dẫm lên lá khô vang lên ngay sát bên ngoài hốc cây. Một bóng
đen cao lớn đột ngột bao trùm lấy lối thoát duy nhất
của y. Trường An nín thở, y nhìn thấy gấu áo bào thêu chỉ vàng lấp ló bên ngoài hốc cây.
"An nhi... đệ trốn ở đây sao?"
Giọng nói của Hoàng Tuyên
vang lên, nhẹ nhàng và dịu dàng như đang chơi trò trốn tìm với một đứa trẻ.
Nhưng Trường An biết, đằng sau sự dịu dàng đó là sự điên cuồng đến biến thái. Hoàng Tuyên chưa vội lôi y ra, mà chậm rãi
dùng mũi kiếm gạt từng lớp lá xung quanh hốc cây như đang thưởng thức nỗi sợ
hãi tột độ của con mồi đang run rẩy bên trong.
"Ta tìm thấy em rồi
nhé."
Hoàng Tuyên quỳ một chân
xuống, gương mặt cười như không cười
nhìn vào hốc cây tối tăm. Hắn vươn bàn tay to lớn vào trong, nắm lấy cổ chân
sưng tấy của Trường An rồi tỉ mỉ miết
nhẹ lên làn da bị thương.
“Sao lại chạy đến mức rướm máu thế
này? Ta xót lắm đấy.”
Trường An hoàn
toàn chết lặng, y cố thu mình vào sâu bên trong hốc cây, cả người run rẩy liên
hồi, nước mắt lăn dài trên gò má tái nhợt.
Bàn tay to lớn ấy đột ngột thô
bạo lôi tuột y ra ngoài.
"A... đau... xin
ngài..."
Thân thể mảnh khảnh của Trường An
bị quăng mạnh xuống nền đất lạnh lẽo đầy cành củi khô và sỏi đá. Những vết
thương cũ chưa kịp lành lại bị cọ xát khiến y đau đến mức co rút cả người. Chưa
để y kịp định thần bóng đen của Hoàng Tuyên đã phủ ập xuống. Hắn thô bạo đè y
xuống, hai đầu gối cứng như đá chen vào giữa hai chân y, ép chúng banh rộng ra
hết mức.
Hoàng Tuyên không vội làm gì tiếp
theo. Hắn chống tay sang hai bên đầu y, đôi mắt tối sầm đầy dục vọng và sự điên
cuồng nhìn chằm chằm vào khuôn mặt đẫm lệ của Trường An. Hắn cúi xuống, thè
lưỡi liếm đi một giọt nước mắt trên gò má y, rồi chậm rãi di chuyển xuống vành
tai đang đỏ bừng vì sợ hãi.
"Chạy? Em giỏi lắm, Trường
An." - Hắn cười gằn, hơi thở nóng rực phả vào tai y - "Em có biết khi
thấy em biến mất, ta đã muốn giết em đến mức nào không?"
Bàn tay thô ráp của hắn bắt đầu
không yên phận, dứt khoát xé toạc lớp lễ phục vốn đã rách nát của Trường An, để
lộ lồng ngực trắng nõn đang phập phồng kịch liệt vì hoảng sợ. Hắn cúi xuống,
hung hăng cắn mạnh vào xương quai xanh của y như muốn khắc dấu ấn của mình lên
đó.
"Ưm... đau... làm ơn... đừng
mà..."
Trường An nức nở, đôi tay gầy gò
đẩy mạnh vào lồng ngực rắn chắc của hắn nhưng vô ích. Y chết lặng nhận ra, dù
có chạy xa đến đâu y cũng sẽ không bao giờ thoát khỏi bàn tay của những con quỷ
này.
Lúc này Hoàng Lâm cũng chầm chậm
bước ra từ trong bụi rậm. Hắn đứng đó, yên lặng nhìn cảnh tượng Trường An bị đè
chặt dưới đất với đôi mắt âm trầm, không một chút ngạc nhiên.
Hoàng Lâm tiến lại gần, hắn quỳ
một gối xuống bên cạnh đầu y. Bàn tay thon dài, lạnh lẽo vuốt ve gò má đẫm lệ
của Trường An, ngón tay cái thô bạo miết mạnh lên đôi môi đang run rẩy đến
trắng bệch của y.
"An nhi, nhìn xem đệ đã
khiến bọn ta vất vả thế nào này."
Khi nhìn thấy Hoàng Lâm bước ra,
trái tim Trường An như rơi xuống vực thẳm. Một Hoàng Tuyên đã đủ khiến y sống
không bằng chết, giờ đây cả hai cùng xuất hiện... Sự kinh hoàng bao trùm lấy
tâm trí khiến y sợ hãi mà giãy dụa điên cuồng, đôi chân trần đạp loạn xạ vào
lớp lá khô.
"Không... làm ơn... giết đệ
đi... đừng đối xử với đệ như vậy..."
"Giãy dụa làm gì? Đệ càng thế này, bọn ta càng muốn xé xác đệ ra đấy."
[LINK-PREV=https://meongaingu.blogspot.com/2026/01/chap-20.html]
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY