Chap 11
Tiếng kèn hiệu vang lên chói tai, xé toạc không gian yên
tĩnh của bãi săn, báo hiệu cuộc săn chính thức bắt đầu. Các hoàng tử cùng quần thần lần lượt phi ngựa
lao vào trong rừng sâu.
Trước khi rời đi, Hoàng Tuyên bước lại gần giường, dịu dàng vuốt ve mái tóc dài của Trường An. Rồi hắn cúi xuống, thì thầm bên tai y bằng giọng trầm khàn đầy uy hiếp:
“Ở yên đây cho ta. Nếu ta trở về mà không thấy em… ta sẽ chịch nát cái lỗ nhỏ bé ấy của em ra. Hiểu chưa? ”
Hắn hôn mạnh lên môi y một cái rồi mới hài lòng rời đi.
Trường An nằm rũ
rượi trên giường, cả cơ thể mệt mỏi khiến y dần chìm vào giấc ngủ.
Thế nhưng khi y vừa
lim dim thiếp đi, một bóng đen đã lặng lẽ lẻn vào lều trại. Trường An chưa kịp
mở mắt thì đã bị một bàn tay thô ráp bịt chặt miệng. Y hoảng loạn trợn trừng mắt
nhưng chỉ nhìn thấy đôi mắt đỏ ngầu của kẻ bịt mặt kín mít.
Hắn không nói một
lời, thô bạo vác y lên vai như vác một bao tải rồi dứt khoát lẻn ra khỏi trại
Thái tử, phi thân lao thẳng vào sâu trong rừng.
Trường An sợ hãi đến phát điên. Y không ngừng dùng đôi tay yếu
ớt đấm vào lưng hắn, đôi chân đạp loạn xạ trong tuyệt vọng. Nhưng với sức mạnh của tên kia, nó chỉ như một
trò gãi ngứa. Hắn siết chặt lấy mông y qua lớp vải mỏng, giọng khàn đặc vang
lên:
“Ngoan ngoãn một
chút, không thì ta sẽ chịch em ngay trên lưng ngựa đấy!”
Nghe vậy cả người Trường An cứng
đờ, hơi thở nghẹn lại trong lồng ngực. Y không còn dám chống cự, chỉ có thể
ngoan ngoãn bị hắn bắt đi.
Sau một hồi chạy điên cuồng, hắn
dừng lại trước một hang đá sâu khuất sau những bụi cây rậm rạp. Vừa vào trong hắn
liền ném mạnh Trường An xuống nền đất lạnh. Trường An đau đớn đến nỗi bật ra
một tiếng kêu nghẹn nghào.
Trường An vừa định lùi lại phía
sau để trốn thì hắn đã nhanh như chớp lao tới đè y xuống đất, đôi mắt u ám nhìn
xoáy vào những vết hôn đỏ rực trên cổ y do Hoàng Tuyên để lại.
“Thái tử chịch em
có sướng không? Hả?” – Hắn rít lên, bàn tay thô bạo của hắn xé toạc lớp áo
ngoài của Trường An để lộ lồng ngực trắng nõn đang phập phồng vì sợ hãi cùng với
những dấu hôn đỏ rực.
Nhìn những vết đỏ
thẫm chi chít trải dài trên làn da trắng nõn mịn màng của Trường An, cơn ghen
tuông trong lòng Hoàng Lâm bùng lên như ngọn lửa, thiêu đốt mọi lý trí của hắn.
Tim hắn đau nhói, hắn cảm thấy như món đồ quý giá nhất của mình đã bị kẻ khác vấy
bẩn. Đôi mắt hắn đỏ ngầu vì giận dữ, hơi thở nặng nề phả ra nóng rực. Hắn vươn
bàn tay thô ráp bóp chặt lấy cằm Trường An, lực đạo hung bạo đến mức như muốn
nghiền nát xương hàm mảnh mai của y, ép y phải ngẩng đầu lên đối diện thẳng với
ánh nhìn đầy sát khí của hắn.
Hắn gầm lên, giọng
khàn đặc vì cơn thịnh nộ:
"Có mỗi việc
giữ trinh tiết cho tướng công mà em cũng không làm được sao? Hả? Em dâm đãng đến
mức để thằng khốn đó chịch nát cả người như thế này à?"
Trường An run rẩy
vì sợ hãi, nước mắt y tuôn rơi không ngừng. Trong cơn tuyệt vọng, bàn tay y quờ
quạng ra sau, vớ được một cục đá sắc nhọn rồi lấy hết sức bình sinh nện thẳng
vào đầu Hoàng Lâm.
Cộp!
Hoàng Lâm bị cú
đánh bất ngờ làm cho choáng váng, tay hắn buông lỏng ra. Nhân cơ hội đó, Trường
An cuống cuồng bò dậy, cố hết sức chạy thật nhanh ra phía cửa hang.
Nhưng đôi chân đang
run rẩy của y sao có thể nhanh bằng kẻ điên phía sau.
Y chưa kịp chạm đến
cửa hang đã bị một lực đạo cực mạnh lao tới từ phía sau đè xuống nền đất lạnh lẽo đầy cát bụi. Toàn thân
Trường An bị đè ép đến thở không nổi, khuôn mặt úp sát xuống đất, miệng đầy vị
tanh của máu và bụi.
Hoàng Lâm lúc này
trông chẳng khác nào một ác quỷ bước ra từ chốn địa ngục sâu thẳm. Máu từ trên
trán không ngừng chảy xuống nhuộm đỏ nửa bên mặt bị bịt kín của hắn. Trường An
sợ đến mức tim như ngừng đập, y điên cuồng vùng vẫy muốn thoát thân. Nhưng
Hoàng Lâm đã nhanh tay giật phăng sợi dây cột tóc của y, dùng chính nó siết chặt
hai cổ tay mảnh khảnh của y ra sau lưng.
Hắn cười lên một
tiếng đầy man rợ. Rồi hắn thô bạo túm lấy cạp quần mỏng manh trên người Trường
An, giật mạnh một cách dứt khoát.
Rẹt!
Tiếng vải rách
vang lên chói tai, lớp quần cuối cùng cũng bị xé toang. Bờ mông trắng nõn, mịn
màng của Trường An hiện ra trước mắt kẻ điên.
Không chút thương
tiếc, Hoàng Lâm vung tay lên tát mạnh liên tiếp vào mông y.
Chát! Chát! Chát!
Chát!
Tiếng va chạm da
thịt vang dội khắp hang đá. Những dấu tay đỏ lựng hiện lên rõ mồn một trên làn
da trắng muốt của Trường An. Y đau đớn đến mức toàn thân run rẩy. Trường An vùi
mặt xuống sàn đất lạnh lẽo, từ sâu trong cổ họng phát ra những tiếng rên rỉ đứt
quãng yếu ớt:
"A... đau
quá... xin ngài... tha cho em đi... hức... em sai rồi... hức...”
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY