Chương 9
Tối hôm ấy, Cẩm Chi vẫn không
thể rời khỏi khách sạn. Tiêu
Bắc nhìn cô nở một nụ đầy ẩn ý rồi thản nhiên nói.
“Về nhà với bộ dạng này, mẹ em sẽ
sinh nghi mất.”
Vì thế, dù trong lòng đầy miễn
cưỡng, cô vẫn không còn lựa chọn nào khác ngoài việc ở lại.
Dù đêm nay bọn hắn không làm gì
cả nhưng sự hiện diện của bọn hắn vẫn khiến cô sợ hãi. Mùi hương đàn ông nồng
nặc bao trùm lấy cô khiến cô nghẹt thở và ghê tởm đến tận xương tủy. Cô nằm đó,
đôi mắt thao láo nhìn vào bóng tối vô tận, không sao ngủ được.
Sáng hôm sau, Tịch Dương ném cho
cô một bộ đồng phục mới bảo cô thay vào, rồi Tiêu Bắc đích thân lái xe đưa cả hai
đến trường.
Khi chiếc xe sang dừng trước cổng
trường đông đúc, Tiêu Bắc nghiêng người sang hôn nhẹ lên đôi môi vẫn còn sưng
mọng của cô như một lời tạm biệt.
Tịch Dương ngồi ghế sau quan sát
toàn bộ, hắn chỉ nhếch mép cười khinh bỉ, ánh mắt ẩn chứa điều gì đó rồi bỏ mặc
cô mà đi thẳng lên lớp.
Khi Cẩm Chi bước vào lớp mọi
người đã đến gần đông đủ. Chỗ ngồi của cô nằm ngay cạnh Tịch Dương. Mặc cho cảm
giác sợ hãi và ghê tởm không ngừng trào dâng, cô vẫn phải cắn răng ngồi xuống.
Tịch Dương liếc cô một cái rồi thản nhiên quay lại với tiếp tục chơi game game
trên điện thoại như chưa từng có chuyện gì xảy ra.
Suốt năm tiết học buổi sáng đầu
óc Cẩm Chi hoàn toàn trống rỗng. Cô không nghe lọt nổi một chữ nào. Mỗi lần khẽ
cử động, cơn đau âm ỉ từ bên dưới lại lan khắp cơ thể. Nơi tư mật ấy vẫn sưng
tấy đỏ rực, cảm giác như bị hàng ngàn mũi kim nhọn hoắt đâm vào mỗi khi lớp vải
mỏng của nội y cọ xát khiến cô rất khó chịu. Mồ hôi lạnh túa ra trên trán,
gương mặt cô trắng bệch như tờ giấy, đôi tay nắm chặt mép bàn đến trắng nhợt.
Tiếng chuông nghỉ trưa vừa vang
lên, cô vội vàng thu dọn sách vở rồi lao ra khỏi lớp trước khi Tịch Dương kịp gọi
lại. Hắn lặng lẽ nhìn theo bóng lưng gầy guộc đang chạy trốn của cô, ánh mắt âm
u khó đoán, khóe môi cong lên một đường cong tàn nhẫn.
Cẩm Chi đi đến gốc cây cổ thụ
vắng vẻ quen thuộc sau trường, cô ngồi sụp xuống đất, hai tay ôm chặt đầu gối. Nghĩ
về những gì đã xảy ra, cô lại lặng lẽ rơi nước mặt, thấm ướt tà áo đồng phục
mới tinh.
Khi tiếng chuông báo hết giờ nghỉ
trưa vang lên, không gian hành lang lại trở nên náo nhiệt. Vì tiết sau là tiết thể dục nên mọi người đang
ở trong phòng thay đồ thay quần áo. Cẩm Chi đứng nép mình sau cánh cửa phòng
thay đồ, đôi bàn tay gầy gò bấu chặt lấy túi đồ thể dục, tim đập loạn nhịp vì
sợ hãi. Cô nín thở chờ đợi, chỉ khi bên trong hết người cô mới dám lén lút bước
vào thay đồ.
Cô chậm chạp cởi bỏ lớp áo sơ mi
đồng phục mới tinh mà Tịch Dương đưa cho sáng nay. Khi lớp vải trượt xuống khỏi
vai, cô nhìn bản thân trong gương mà chết lặng.
Trong gương, cơ thể vốn trắng
ngần của cô giờ đây trông chẳng khác nào một bãi chiến trường hoang tàn. Trên
làn da trắng hồng chi chít những dấu hôn, vết cắn bầm tím, những lằn tay đỏ sẫm
trên mông, trên đùi, hai bầu ngực căng tròn vẫn còn hằn rõ dấu răng tàn nhẫn
của Tiêu Bắc, núm vú sưng đỏ và đau nhức đến mức chỉ cần lớp áo lót chạm nhẹ
cũng khiến cô phải xuýt xoa vì buốt.
Nước mắt cô lại tuôn rơi không
ngừng. Cô vội vã mặc bộ đồ thể dục vào, kéo khóa thật cao để che đi những dấu
vết trên cổ, cố gắng che giấu những dấu vết nhục nhã này dưới lớp vải dày.
Vừa bước ra khỏi cửa phòng thay
đồ, cô sững sờ khi thấy Tịch Dương đã đứng đó tự bao giờ. Hắn tựa lưng vào
tường, đôi mắt âm u quét qua cơ thể cô. Rồi hắn tiến lại gần, hơi thở nóng rực
phả vào vành tai nhạy cảm của cô, giọng điệu không cho phép phản kháng:
"Tí nữa điểm danh xong đợi
anh ở phòng để đồ. Đừng để anh phải đi tìm em."
Nói xong, hắn thong thả quay lưng
bước đi, để lại Cẩm Chi đứng chôn chân tại chỗ, cả người run rẩy dữ dội vì sợ
hãi.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY