Chương 34
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/4q9ehExBBG]
Sáng hôm sau, khi những tia nắng đầu ngày chiếu qua
khe rèm, Minh Nguyên tỉnh dậy trong cơn đau nhức dữ dội.
Cậu khẽ cử động nhưng ngay lập tức cảm nhận được
hai cánh tay rắn chắc của Phong và Khải đang siết chặt lấy cơ thể mình, giam
cầm cậu giữa hai lồng ngực nóng rực không cho cậu bất kỳ đường lui nào. Những ký ức về đêm kinh hoàng hôm qua
hiện rõ trong đầu cậu.
Nghĩ đến nó Minh Nguyên không kìm được mà
bật khóc nức nở. Tiếng khóc vỡ vụn của cậu đã đánh thức hai con quái vật đang ngủ say.
Phong và Khải không thả cậu ra
mà còn ôm cậu chặt hơn như thể muốn khảm cậu vào da thịt.
Cậu nấc nghẹn, nức nở hỏi bọn hắn:
— Tại sao... hức... tại sao hai người lại đối xử với bố con tôi như thế?
Chúng tôi đã làm gì sai?
Khải vùi đầu vào hõm cổ cậu, thủ thỉ bằng giọng khàn đục:
— Vì anh yêu em, Nguyên à. Yêu đến phát điên.
— Yêu sao?
Cậu gào lên trong tuyệt vọng
— Yêu không phải là giam cầm,
không phải là cưỡng ép và nhục mạ như thế này! Tôi không yêu các người! Tôi hận
các người!
Phong vẫn giữ vẻ dịu dàng nhưng giọng
nói lại lạnh lẽo đến thấu xương, hắn vuốt ve mái tóc rối bời của cậu, đe dọa
nói:
— Em không còn đường lui nữa đâu.
Muốn được gặp con thì phải ngoan ngoãn. Từ giờ hãy học cách làm vợ của hai bọn
anh cho tốt, đừng nghĩ đến việc chạy trốn nữa.
Kể từ ngày đó thế giới của cậu
chỉ còn lại một màu đen đặc.
Phong và Khải bắt đầu hạn chế không
cho cậu gặp con trai. Bọn hắn tàn nhẫn biến tình mẫu tử thiêng lình thành một
loại "phần thưởng". Mỗi khi cậu phục tùng
cậu mới được phép ôm đứa trẻ vào lòng trong khoảng thời gian ngắn ngủi.
Minh Nguyên tuyệt vọng, nhưng cậu
không còn cách nào khác là phải nghe theo. Trong cuộc
sống tăm tối này đứa con là sợi dây duy nhất níu giữ linh hồn cậu lại
với thế gian.
Dưới sự chiếm hữu của Phong và
Khải cậu dần trở thành một con búp bê xinh đẹp nhưng rỗng tuếch bị giam cầm
vĩnh viễn trong lồng kính của Trần gia.
END
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY