Chương 27
[LINK-ADS=https://s.shopee.vn/50T4tfFIri]
Tiêu Bắc cúi xuống nhìn cô gái nhỏ đang bất tỉnh. Hắn thong thả bế thốc cơ thể mềm nhũn,
nhớp nháp dịch thể của Cẩm Chi lên, sải bước vào phòng tắm nhỏ liền kề căn hầm.
Hắnnhẹ nhàng đặt
cô vào bồn tắm, mở vòi xả dòng nước ấm áp lên làn da đầy vết bầm tím của cô.
Tiêu Bắc tỉ mỉ dùng khăn mềm lau rửa từng ngóc ngách trên cơ thể cô, từ mái tóc
rối bù bết dính mồ hôi và tinh dịch đến đôi chân thon dài vẫn còn run rẩy yếu ớt.
Bàn tay hắn lướt qua những đường cong nuột nà, lau sạch những vệt trắng đục
loang lổ trên bụng dưới và giữa hai đùi.
Tuy nhiên, khi
ngón tay hắn vô tình chạm vào đôi gò bồng căng tròn đang phập phồng thì dục vọng
vừa mới nguội lạnh trong hắn lại bùng cháy dữ dội. Làn da trắng ngần của cô ửng
hồng dưới hơi nước ấm, đôi núm vú đỏ mọng căng cứng vì lạnh,… tất cả khiến hơi
thở Tiêu Bắc dần trở nên nặng nề, côn thịt dưới lớp quần lại cương cứng đau nhức.
Hắn nheo mắt lại,
ánh mắt tối sầm dục vọng bệnh hoạn. Không thể nhịn thêm nữa, hắn thô bạo ép chặt
lưng Cẩm Chi vào thành bồn tắm lạnh lẽo. Cô vô thức rên rỉ:
“Ưm… đau… đừng…”
Cẩm Chi yếu ớt mở
mắt, giọng lạc đi vì kiệt sức, đôi tay mảnh khảnh cố chống cự nhưng chẳng còn
chút sức lực nào. Tiêu Bắc chẳng nói một lời, hắn nhấc bổng một chân cô lên gác
lên thành bồn, dạng rộng hai đùi cô ra, để lộ huyệt nhỏ vẫn còn mở rộng chưa kịp
khép lại.
Rồi hắn cầm lấy
côn thịt nóng rực đã cương cứng ngắc, nhắm thẳng rồi hung hãn đâm xuyên vào chỉ
trong.
“A… AAA!”
Tiếng nước bắn
tung tóe hòa quyện cùng tiếng rên rỉ nghẹn ngào thảm thiết của Cẩm Chi vang vọng
trong không gian kín đầy hơi nước mờ ảo của phòng tắm. Huyệt nhỏ bị nong căng lần
nữa, vách thịt non nớt đau rát co thắt, dâm thủy bất giác tuôn ra theo từng cú
đâm rút điên cuồng của hắn.
Tiêu Bắc như con
thú mất kiểm soát, hai tay siết chặt eo cô đến hằn đỏ, hông thúc mạnh không ngừng
nghỉ, mỗi cú đâm đều chạm tận tử cung khiến nước trong bồn sóng sánh bắn ra
ngoài. Hắn cúi xuống cắn mạnh vào vai và cổ cô, để lại thêm những vết răng đỏ sẫm,
mặc cho Cẩm Chi khóc lóc cầu xin trong vô vọng:
“Hức… không… em không
chịu nổi nữa… xin anh… tha… tha cho em…”
Trong làn hơi nước
mù mịt, hắn lại một lần nữa dày vò cô điên cuồng. Cẩm Chi chỉ còn biết bất lực
chịu đựng từng cú thúc của hắn.
Kể từ sau ngày hôm đó, Cẩm Chi
hoàn toàn bị hai gã đàn ông giam cầm dưới tầng hầm tối tăm lạnh lẽo. Thế giới
của cô thu bé lại chỉ bằng chiếc giường sắt chật hẹp và những sợi xích lạnh
buốt siết chặt mắt cá chân.
Mỗi buổi sáng, trước khi rời nhà,
Tiêu Bắc và Tịch Dương đều thản nhiên nhét những món đồ chơi tình thú đang rung
điên cuồng vào cơ thể cô, rồi bỏ mặc cô vật vã trong khoái cảm nhục nhã suốt cả
ngày dài.
Chỉ đến khi màn đêm buông xuống,
tiếng mật mã vang lên ngoài cửa, cô mới được giải thoát khỏi sự giày vò của thứ
đồ lạnh lẽo đó, nhưng ngay sau đó lại bị hai anh em họ thô bạo lấp đầy, lúc thì
từng người, lúc thì cả hai cùng lúc, chúng biến cơ thể nhỏ bé của cô thành nơi
trút bỏ dục vọng đen tối nhất, không ngừng bắn tinh dịch vào bên trong cho đến
khi cô lịm đi trong cơn đau đớn và khoái cảm.
Thời gian trôi qua, sự cô độc và
bóng tối trở nên đáng sợ hơn cả những trận hành hạ xác thịt. Đầu óc Cẩm Chi dần
trở nên mơ hồ, ý thức phản kháng bị mài mòn từng ngày. Từ sợ hãi, cô bắt đầu
chuyển sang mong đợi, mong đợi tiếng bước chân quen thuộc, mong đợi vòng tay
mạnh mẽ dù nó đã từng chà đạp cô không thương tiếc. Cô sợ hãi bóng tối tĩnh
mịch, sợ bị bỏ rơi một mình trong căn hầm tối tắm. Vậy nên cô bắt đầu học cách
lấy lòng bọn hắn.
Tiêu Bắc từng ghé sát tai cô thì
thầm lời hứa đầy cám dỗ giữa những cú đâm rút điên cuồng:
“Chỉ cần em mang thai, bọn anh sẽ
cho em ra ngoài.”
Ban đầu, ý nghĩ mang trong mình
dòng máu của hai kẻ ác ma khiến Cẩm Chi kinh tởm đến buồn nôn. Nhưng sự tuyệt
vọng đã thay đổi tất cả. Cô khao khát được nhìn thấy ánh mặt trời dù chỉ một
lần, khao khát được gặp lại mẹ mình. Cô bắt đầu chủ động. Mỗi lần chúng quay
về, cô sẽ ngoan ngoãn nằm ngửa dạng rộng đôi chân bị xích, vạch huyệt nhỏ sưng
đỏ ra đón nhận bọn chúng. Khi chúng bắn tinh, cô sẽ cố gắng co thắt huyệt nhỏ để
giữ chặt lấy từng giọt tinh dịch đặc sệt nóng hổi, cầu nguyện một mầm sống nảy
mầm trong tử cung mình, dù biết rằng đó sẽ là sợi xích mới trói buộc cô vĩnh
viễn.
Cuối cùng, sau gần hai tháng sống
trong địa ngục không ánh sáng, tin “vui” mà cô vừa mong tin vui mà cô mong đợi
cũng đến. Nhìn hai vạch đỏ chói trên que thử thai, Tiêu Bắc và Tịch Dương đều
lộ rõ vẻ sung sướng.
Tịch Dương cười khẽ, bàn tay to
lớn vuốt ve gương mặt cô:
“Ngoan lắm, phu nhân của bọn
anh.”
Giữ đúng lời hứa, bọn hắn tháo bỏ
những sợi xích sắt đã giam cầm cô bấy lâu nay. Tiêu Bắc dịu dàng bế cô ra khỏi
tầng hầm âm u lạnh lẽo, đưa cô trở lại căn phòng rộng rãi tràn ngập ánh sáng
mặt trời phía trên.
Cẩm Chi nheo mắt trước ánh nắng
chói chang sau bao tháng ngày bị nhốt trong bóng tối, nước mắt lặng lẽ rơi
xuống vì nhẹ nhõm xen lẫn sợ hãi. Cô vừa nhẹ nhõm khi được tự do, vừa sợ hãi khi
mang trong mình dòng máu của cả hai kẻ ác ma này.
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY