Chương 17
Khi cậu bước
xuống lầu, khung cảnh lãng mạn với nến và hoa hồng dưới ánh đèn vàng ấm áp lẽ
ra phải khiến người ta hạnh phúc thì với cậu lại là một sự sỉ nhục cực hạn. Cậu
mặc chiếc áo ren đen xuyên thấu không che nổi đôi nhũ hoa đỏ ửng, phía sau là
chiếc đuôi thỏ bông gắn liền với cây dương vật giả đang cắm sâu vào lỗ nhỏ sưng
tấy.
Thanh Phong mỉm
cười, tiến lại nắm lấy đôi tay trắng bệch của cậu, dẫn cậu ngồi vào bàn.
Hắn thong dong
cắt từng miếng bò bít tết bỏ vào bát cho cậu, thỉnh thoảng lại kể cho cậu nghe
về những dự án nghìn tỷ trong công ty.
Thế nhưng giữa
lúc cậu đang cố nuốt từng miếng thức ăn, Thanh Phong đột nhiên lấy ra một thiết
bị điều khiển từ xa, nhấn nút một cách tàn nhẫn.
O o o...
Cây dương vật
giả bên trong Minh Nguyên bắt đầu chấn động kịch liệt ở mức cao nhất. Thứ đồ
chơi tàn nhẫn ấy không ngừng xoay chuyển, liên tục va đập vào điểm mẫn cảm và
cả khoang sinh sản đang nhạy cảm vì mang thai của cậu.
— Ức... ân... anh... Phong... dừng lại...
Minh Nguyên ngã quỵ xuống ghế, đôi mắt to đen
láy ầng ậc nước ngước lên nhìn hắn xin tha.
Hai tay cậu bám chặt lấy mép bàn, vạt áo ren
mỏng dính không che giấu được vùng bụng bầu đang run lên theo từng nhịp rung. Nước dâm bắt đầu rỉ ra lênh láng, nhục nhã vô cùng.
— Ngoan nào, đừng có nhìn anh bằng ánh mắt
lẳng lơ đó — Thanh Phong bình thản nhấp một ngụm rượu vang đỏ, đôi mắt tử la lan thản nhiên nhìn sự thống khổ của cậu — Ăn hết phần của em đi.
Minh Nguyên nức nở, vừa phải gồng mình chịu
đựng sự tàn phá của máy rung ngay bên trong cơ thể, vừa phải run rẩy cầm dĩa ăn
tiếp tục đưa vào miệng trong tiếng rên rỉ nghẹn ngào.
Sau khi bữa tối kết thúc, Thanh Phong mới thong thả đứng dậy, gót giày da nện xuống sàn đá cẩm
thạch, vang
lên những tiếng vang khô khốc.
Hắn tiến lại gần, không nói một lời mà thô bạo
bế Minh Nguyên lên, đặt cậu ngồi ngay giữa bàn ăn vẫn còn thức ăn và nến thơm.
Vạt áo ren mỏng dính bị vén lên, để lộ vùng
bụng bầu nhô cao cùng đôi chân thon dài đang run rẩy không ngừng. Bàn tay to lớn vén vội lớp quần lót ren đen mỏng tanh sang một bên, để lộ lỗ
lồn hồng hào sưng
tấy đang co thắt dữ dội, ngón tay thon
dài luồn vào trong, dứt khoát rút mạnh cây dương vật giả đang chấn động kịch
liệt ra ngoài.
— Ức...!
Minh Nguyên bật ra một tiếng nức nở, lối nhỏ
bị rút ra đột ngột co thắt liên hồi, phun ra một ngụm nước dâm nóng hổi chảy
dài xuống bắp đùi trắng muốt.
Ánh mắt Thanh Phong tối sầm lại, hắn cầm lấy
ly rượu vang đỏ sẫm còn lại trên bàn, từ từ dốc ngược, trực tiếp đổ chất lỏng ấy lên vùng háng của cậu, dòng chất lỏng đỏ thẫm tràn ngập khe đùi, rỉ vào lối nhỏ đang mấp máy. Màu đỏ của rượu chảy tràn trên làn da trắng ngần,
trông như những vệt máu dâm dật, kích thích thị giác đến cực độ.
Hắn không đợi cậu kịp định thần liền cúi
xuống, vùi mặt vào giữa hai chân cậu.
Đầu lưỡi nóng bỏng của hắn bắt đầu liếm láp
chất lỏng hòa lẫn với nước dâm nhớp nháp trên làn da cậu.
Hắn liếm từ bẹn, dọc theo khe mông mập mạp,
rồi dừng lại ở lỗ nhỏ đang sưng đỏ mấp máy, thô bạo dùng lưỡi càn quét vào bên
trong để thưởng thức vị ngọt cay nồng.
— Ân... anh... đừng... hức...
Minh Nguyên hổn hển, hai tay bám chặt vào mép
bàn gỗ, đầu ngửa ra sau, mái tóc đẫm mồ hôi dính bết vào trán.
Cảm giác lưỡi của hắn thọc sâu vào trong khiến cậu rùng mình kịch liệt, khoái cảm và sự nhục
nhã đan xen làm đại não cậu tê liệt. Thanh Phong vừa mút mát làn da trắng nõn,
vừa dùng hàm răng sắc bén day nhẹ lên đùi trong của cậu để lại những vết hằn đỏ
rực như một lời đánh dấu.
Sau khi đã liếm sạch rượu vang trên cơ thể cậu, hắn ngẩng đầu lên, khóe môi còn vương vãi chất dịch
lấp lánh dưới ánh nến, hắn nhìn cậu bằng ánh mắt điên dại:
— Hôm nay em ngon lắm cục cưng. Rượu vang
được ủ trong cơ thể dâm đãng của em quả nhiên là cực phẩm.
Thanh Phong thô bạo dùng tay gạt bay toàn bộ
bát đĩa ly tách sang một bên. Tiếng đổ vỡ loảng xoảng của đồ sứ đắt tiền vang
lên khô khốc trên sàn nhà, nhưng hắn chẳng hề bận tâm. Ánh mắt hắn giờ đây chỉ
còn lại dục vọng đặc quánh khi nhìn cơ thể trắng ngần của Minh Nguyên đang nằm
phơi bày giữa bàn ăn, dưới ánh nến lung linh cậu như một món tráng miệng thượng hạng.
Hắn nhanh chóng tháo thắt lưng, giải phóng
con cặc gân guốc đã cương cứng đến tím đỏ giật nảy liên hồi
vì bị kìm nén suốt bữa ăn.
Thanh Phong túm lấy hai chân Minh Nguyên, thô
bạo kéo mạnh cậu về phía mép bàn, ép đôi chân thon dài phải mở rộng hết cỡ sang
hai bên, để lộ lối nhỏ đỏ hửng vẫn còn đang rỉ ra những giọt rượu vang hòa lẫn
dịch nhầy.
— A... không... hức... anh Phong... đau...
Mặc kệ tiếng van nài yếu ớt, Thanh Phong nắm
lấy hông cậu rồi đâm mạnh cự vật khổng
lồ vào sâu bên trong.
— Ư... ức...!
Minh Nguyên trợn
trắng mắt, cổ họng nghẹn lại vì cú đâm quá sâu và đột ngột. Cơ thể cậu xóc nảy
mạnh mẽ trên mặt bàn gỗ cứng, cái bụng bầu nhô cao run rẩy theo từng nhịp thúc
của hắn.
Thanh Phong như
hóa thành dã thú, hắn vừa điên cuồng dập mạnh eo, vừa cúi xuống cắn mút đôi gò
bồng đang phập phồng theo nhịp thở dồn dập của cậu.
Tiếng va chạm da
thịt "bạch bạch" vang lên dâm mĩ giữa căn phòng khách rộng lớn. Mỗi
cú thúc của Thanh Phong đều rất hung bạo, ép buộc Minh Nguyên phải đón nhận
toàn bộ sự thô bạo của hắn.
Hắn say sưa
thưởng thức tiếng rên rỉ đau đớn lẫn khoái lạc của cậu, bàn tay to lớn không
ngừng xoa nắn cái bụng bầu.
— Cục cưng, nhìn
xem... em bị anh chịch đến phun nước đầy bàn rồi kìa. Em sinh ra là để cho anh chịch, hiểu chưa?
Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.
FOLLOW NGAY