Chap 2

Dạo gần đây, Minh Nguyên có một bí mật nhỏ.

Cậu thầm thích một cô gái trong trường.

Mọi chuyện bắt đầu từ lần cậu bị Quang Khải bắt bê một chồng sách dày lên phòng học trên tầng cao. Sách nặng đến mức cánh tay cậu run lên, bước chân loạng choạng, suýt nữa thì làm rơi cả chồng xuống sàn. Chính lúc ấy, cô đã đến cạnh cậu, nhẹ giọng hỏi cậu có cần giúp không, rồi không đợi cậu trả lời đã cúi xuống giúp cậu bê bớt sách.

— Để mình giúp nhé.

Chỉ một câu nói rất bình thường, nhưng với Minh Nguyên khi đó lại giống như một điều gì đó rất khác, như tia nắng chiếu xuyên qua cuộc sống tăm tối của cậu.

Từ hôm đó, Minh Nguyên bắt đầu vô thức tìm kiếm bóng dáng cô trong trường.

Cậu không dám đến gần, cũng không dám bắt chuyện. Chỉ là mỗi khi Quang Khải không ở bên cạnh, cậu sẽ lặng lẽ đứng ở một góc xa, âm thầm nhìn về phía cô.

Cảm giác ấy vừa nhẹ nhàng, vừa khiến tim cậu đập nhanh một cách lạ lẫm.

Hôm nay, Minh Nguyên quyết định làm một việc mà cậu đã do dự rất lâu.

Trong căn phòng nhỏ của mình, cậu ngồi bên bàn học, cẩn thận viết từng dòng chữ bày tỏ tình cảm của mình lên tờ giấy trắng. Sự hồi hộp làm đầu ngón tay cậu run rẩy, nhưng trên khuôn mặt cậu lại có một niềm vui vẻ hiếm thấy.

Nhưng cậu không hề biết rằng, phía sau mình, cửa phòng đã bị đẩy ra từ lúc nào.

Quang Khải tiến đến gần rồi lặng lẽ đứng sau lưng cậu.

Hắn không lên tiếng, ánh mắt hạ dần xuống tờ giấy cậu đang viết trên bàn.

Khi nhìn rõ nội dung bên trên, sắc mặt hắn lập tức tối sầm lại.

Một cảm giác đau đớn tràn qua ngực, như thể có thứ gì đó bị cứa mạnh. Tim hắn đập dồn dập, vừa tức giận vừa khó chịu đến mức không thở nổi.

— …Thì ra là vậy.

Giọng Quang Khải vang lên sau lưng khiến Minh Nguyên giật mình. Cậu chưa kịp quay đầu thì tờ giấy trên bàn đã bị giật phăng đi.

— Trả lại cho tôi!

Minh Nguyên bật dậy theo phản xạ, cậu giơ tay muốn giật lại tờ giấy. Nhưng Quang Khải đã nhanh chóng đưa tờ giấy lên cao.

Hắn liếc nhanh nội dung bức thư, khóe môi nhếch lên một nụ cười đầy chế nhạo.

— Viết mấy thứ này à? — hắn cười khẩy — Mày nghĩ mình là ai?

Hắn không đợi Minh Nguyên nói gì, liền vò mạnh tờ giấy trong tay rồi ném xuống sàn. Âm thanh giấy bị nhàu nát vang lên rõ ràng trong căn phòng yên tĩnh.

Minh Nguyên sững sờ.

Ngực cậu phập phồng, đôi mắt đỏ hoe. Cậu giận đến run người, nhưng lại không dám phản kháng. Chỉ có thể cúi xuống nhặt tờ giấy bị vò nát, tay siết chặt đến mức các nếp gấp hằn sâu.

Cậu ngẩng lên nhìn Quang Khải.

Ánh mắt chứa đầy sự chán ghét.

Khoảnh khắc đó, Quang Khải khựng lại.

Rồi cảm giác trong lòng hắn càng trở nên khó chịu hơn. Hắn không hiểu vì sao chỉ một tờ giấy mà lại khiến cậu tức giận đến vậy. Hắn tức giận nói:

— Mày quên vị trí của mình rồi à?

Giọng hắn trầm xuống, lạnh lẽo.

Quang Khải bước lại gần, đứng chắn trước mặt Minh Nguyên. Không cần chạm vào, áp lực từ ánh mắt hắn đã đủ khiến không khí trong phòng trở nên ngột ngạt.

Quang Khải bước lại gần, ánh mắt tối sầm khiến Minh Nguyên theo bản năng lùi về sau. Cậu hoảng hốt quay người muốn chạy trốn.

Nhưng chưa kịp chạm tay vào nắm cửa, cậu đã bị kéo ngược lại.

Quang Khải vòng tay giữ chặt lấy cậu, lực không quá mạnh nhưng đủ để Minh Nguyên không thể thoát ra. Lưng cậu cứng đờ, cả người cậu run lên vì sợ hãi. Hơi thở của hắn sát bên tai, trầm thấp và áp chế.

— Muốn đi đâu?

Hắn cúi xuống, giọng khàn khàn vang lên sát bên tai cậu.

— Không phải thích con gái sao, hửm? Để hôm nay tôi đụ nát cậu xem còn có đứa con gái nào thích một người như cậu nữa không nhé?

Nghe vậy, cậu hoảng loạn tột độ, tim đập thình thịch như muốn vỡ tung. Cậu cố vùng vẫy, muốn thoát khỏi vòng tay hắn, nhưng tất cả đều vô ích. Trong chớp mắt, hắn đã giữ chặt cậu lại, không để cậu thoát. Hắn nhanh chóng cởi bỏ chiếc cà vạt, rồi dùng nó để trói chặt đôi tay cậu, khiến cậu không thể cử động.

Rồi hắn đưa tay ra, những ngón tay thô ráp cầm lấy áo cậu rồi giật mạnh một cái dứt khoát. Tiếng vải rách vang lên sắc nhọn trong không khí ngột ngạt, chiếc áo mỏng manh bị xé toạc từ ngực xuống tận bụng, để lộ làn da trắng nõn run rẩy dưới ánh sáng mờ ảo.

Nhìn thấy cảnh tượng ấy hắn bất giác run lên vì hưng phấn. Hơi thở hắn trở nên nặng nề, đôi mắt tối sầm lại đầy dục vọng.

Hắn đưa bàn tay thô ráp sờ lên làn da trắng nõn mịn màng của cậu, những ngón tay tham lam lần mò từng đường nét trên cơ thể cậu, như đang thưởng thức một món đồ chơi quý giá.

Cảm nhận được sự đụng chạm của hắn ấy khiến cậu hoảng sợ tột cùng xen lẫn nỗi ghê tởm dâng trào. Cậu cố vùng vẫy né tránh, nhưng hai cổ tay đã bị cà vạt siết chặt không nhúc nhích nổi, eo cậu bị bàn tay còn lại của hắn ghì chặt không cho chạy thoát.

Hắn như bị ma nhập, đôi mắt đỏ ngầu. Hắn cúi phập người xuống, đôi môi nóng bỏng ngậm lấy núm vú hồng phấn non nớt của cậu. Lưỡi hắn quấn quýt say mê mút cắn núm vú của cậu.

Khoái cảm bất ngờ từ đầu ngực lan tỏa như dòng điện giật khiến toàn thân cậu run bắn lên.

Cậu lắc đầu nguầy nguậy, nước mắt lăn dài trên gò má, đôi mắt đỏ hoe vì sợ hãi.

Đừng... tha cho tôi... xin cậu

Cậu không lắp bắp van xin, giọng run rẩy vỡ òa thành những tiếng nức nở tuyệt vọng, hy vọng có thể lay động được hắn.

Nhưng chính những lời van xin ấy lại như dầu đổ vào lửa khiến hắn hưng phấn hơn bao giờ hết. Hơi thở dồn dập nóng hổi phả lên da thịt cậu. Hắn không ngừng tham lam mút hôn khắp cơ thể cậu, từ cổ xuống ngực rồi lướt qua bụng, để lại những dấu hôn đỏ rực ướt át.

Một tay hắn vói vào trong quần cậu, những ngón tay thô ráp nắm lấy chim nhỏ non nớt đang run rẩy, vuốt ve đầy khiêu khích, khiến cậu co rúm người vì khoái cảm

Hức... đừng... - cậu nức nở thảm thiết, nước mắt tuôn rơi không ngừng, vỡ òa cầu xin hắn tha thứ trong nỗi tuyệt vọng tột cùng.

Nhưng chính những tiếng khóc xin tha ấy chỉ càng khơi dậy thú tính trong hắn, khiến động tác của hắn càng trở nên mạnh bạo hơn. Bàn tay hắn siết chặt chim nhỏ non nớt của cậu, sục dồn dập không thương tiếc.

Aaa!

Cậu bất giác rướn người lên vì khoái cảm, nước mắt tuôn rơi không ngừng, gò má ửng đỏ, hai mắt trắng dã. Nước bọt trào ra từ khóe miệng, chảy dài xuống cằm lẫn ngực trong tiếng nức nở nghẹn ngào.

Không bao lâu sau, cậu không chịu nổi nữa mà bắn tinh, toàn thân co giật dữ dội.

 Chương trước

Chương sau


🔒
CHƯƠNG VIP

Chương này cần Mật Khẩu để đọc.

💌 Nhắn tin lấy Pass
🎁
XEM QUẢNG CÁO ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để ủng hộ Mèo nhé.

MỞ KHÓA NGAY
📌
FOLLOW FANPAGE ĐỂ MỞ

Bấm nút bên dưới để follow Fanpage, sau đó quay lại để mở khóa chương.

FOLLOW NGAY
CẢNH BÁO 18+
Trang web có chứa nội dung nhạy cảm chỉ dành cho người trên 18 tuổi.

Vui lòng nhập NĂM SINH của bạn để xác minh độ tuổi trước khi vào đọc truyện nhé!
Năm sinh không hợp lệ!